vé xe giá rẻ iphone 12 giá rẻ

dải băng lốm đốm

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 22/2/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    với rộng rãi vật dụng quen thuộc mang ta mà các khi bình thường ta thấy vô cùng đỗi phiền hà nhưng hình như những lúc thiếu vắng nó ta lại có cảm giác man mác buồn tới khó tả. trong cuộc sống ai cũng vậy cũng đã từng trải qua bao bi thương và mất mát để tới khi các thứ thân thuộc đó luôn nhắc ta về những gì đã qua và đã cũ. Đừng bao giờ để toàn bộ đồ vật rơi vào tiếc nuối. Hãy giành lấy nó và trân trọng khi còn mang thể.

    xem nhiều truyen ngan

    một sáng sớm tháng tư năm 1883, vừa thức giấc, tôi đã thấy Sherlock Holmes, ăn mặc tề chỉnh đứng bên đầu giường mình. Lệ thường, anh hay dậy muộn; mà theo đồng hồ khi này chỉ mới 7 giờ 15. Tôi ngước nhìn anh, tương đối sửng sốt. con mắt tôi cũng thoáng vẻ bực dọc, vì chính tôi cũng quen dậy muộn.

    Tôi lấy khiến cho tiếc là đã đánh thức anh dậy, Holmes nói

    có chuyện gì thế? Hoả hoạn à?

    ko, sở hữu 1 thân chủ đang chờ. 1 tiểu thư trẻ đang thảng thốt lo âu và khẩn khoản xin gặp tôi. Cô ấy hiện ngồi đợi dưới phòng khách. khi các tiểu thư trẻ dám băng qua thị thành vào khi mới rạng sáng như thế này và dám đánh thức những người chưa quen biết dậy, thì chắc hẳn họ bắt buộc gặp chuyện gì đấy vô cùng đáng lo. Vụ này sở hữu lẽ cực kỳ thú vị, đáng cho anh ghi chép, phải tôi tin chắc, anh sẽ muốn theo dõi ngay từ đầu. Tôi nghĩ buộc phải đánh thức anh, để anh khỏi bỏ lỡ 1 dịp may.

    ồ, anh bạn vàng, tôi không lẽ nào chịu để lỡ 1 dịp may, vì bất kỳ lý do gì.

    Tôi ân hận hả mặc áo quần, và chỉ vài phút sau đã theo chân bạn tôi xuống phòng khách. Cô tiểu thư mặc bộ quần áo đen, bộ mặt khuất sau một tấm mạng nhỏ thó, đang ngồi bên cửa sổ, cô vội đứng ngay dậy khi chúng tôi bước vào.

    - Chào tiểu thư, - Holmes niềm nở - tôi là Sherlock Holmes. Còn đây là bạn tôi, thầy thuốc Watson. Tiểu thư mang thể chuyện trò với anh đó cởi mở, như mang chính tôi. à, cực kỳ mừng là bà Hudson đã tinh ý nhóm giúp lò sưởi. Tiểu thư nên ngồi sắp thêm chút nữa cạnh lò sưởi và tôi xin phép được mời tiểu thư một tách cà phê nóng, vì tôi thấy tiểu thư đang rét run lên.

    -Tôi run không hề vì trời lạnh, cô gái khẽ đáp.

    - Vậy thì vì lý do gì?

    - Vì sợ, thưa ông. Vì kinh hoàng. Vừa kể, cô gái vừa nâng tấm mạng che mặt lên, và chúng tôi thấy cô đang thật sự thảng thốt trong nỗi kinh hồn. Sắc mặt tái ngắt đôi mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ, như con mắt con thú săn đang bị bủa vây. Trông kiểu dáng, cô chỉ trạc ba mươi, nhưng mái tóc đã điểm bạc đôi chỗ, còn cử chỉ thì lộ rõ vẻ uể oải mệt mỏi. Chỉ bằng khoé mắt từng trải của anh, Sherlock Holmes đã biết về cô đủ toàn bộ điều.

    - Cô đừng sợ - anh kể, - chúng tôi sẽ giúp cô sớm giải thoát được tất cả ưu phiền. Tôi chẳng chút hiềm nghi. Tôi biết rõ cô vừa đến đây bằng chuyến tàu sớm nay.

    - té ra ông đã biết tôi trước khi tôi tới đây hay sao?

    - không, nhưng tôi nhìn thấy trên chiếc găng tay bên trái của cô phần còn lại của tấm vé khứ hồi. Cô đã buộc phải dậy vô cùng sớm, rồi còn bắt buộc ngồi co ro vô cùng lâu trên 1 chiếc xe độc mã suốt cả 1 chặng đường dài lầy lội trước khi ra tới ga.

    Cô gái bối rối, nhìn anh bạn tôi chằm chằm.

    - Chẳng có gì kì bí đâu, thưa tiểu thư, anh mỉm cười đề cập - trên ống tay áo vét cô đang mặc lấm tấm bùn, ít ra là ba chỗ. những vết bẩn đấy còn mới. không 1 loại công cụ giao thông nào, ngoài xe độc mã, lại sở hữu thể làm cho bắn phổ biến bùn đất tới thế lên người hành khách; nhất là khi họ ngồi bên trái xà ích.

    - Ông hoàn toàn đúng, dù ông dùng bí quyết nào để phán đoán như vậy, cô gái nhắc. Tôi rời khỏi nhà khi sắp 6 giờ, đến Leatherhead lúc 6 giờ 20 và đáp ngay chuyến tàu thứ nhất đến ga Waterloo.. Thưa ông, tôi không còn chịu chứa được nữa. Tôi sẽ hoá điên mất giả dụ cảnh ngộ này cứ kéo dài. Tôi chỉ sở hữu một người để nhờ cậy, nhưng con người khốn khổ đó e chẳng gíup ích được bao nhiêu. do vậy, tôi đành đến cầu cứu ông, thưa ông Sherlock Holmes. Ông với đủ sức giúp không, chí ít là cũng làm minh bạch ít nhiều các bí ẩn đáng sợ đang bủa vây tôi bốn bề?

    - Xin cô cứ đề cập hết với chúng tôi toàn bộ các gì sở hữu thể giúp chúng tôi hình dung được cảnh ngộ đang khiến cô sợ hãi.

    Điều khủng khiếp nhất trong cảnh ngộ của tôi bây giờ là những lo lắng của tôi , những lô âu đều hết sức mơ hồ, - cô thân chủ đáp. các nghi hoặc của tôi đều bắt nguồn từ các chuyện cực kỳ vụn vặt, tới nỗi người khác mang thể cho là vớ vẩn. Nhưng tôi nghe đồn chỉ mang ông, thưa ông Sherlock Holmes, mới thấu hiểu hết tâm địa hiểm ác của người đời. ông mới sở hữu thể khuyên tôi phải xoay xở thế nào trong các hiểm hoạ đang bủa bao quanh tôi.

    xem nhiều truyen ngan tinh yeu

    - Tôi đang lắng nghe cô đây, thưa cô.

    - Tôi tên là Helen Stoner. Tôi đang ở mang ông bố dượng. Ông đấy là người cuối cộng còn sống của 1 mẫu họ Saxon lâu đời nhất Anh quốc, cái họ Roylott xứ Stoke Moran, tại cực tây này, giáp ranh sở hữu Surrey.

    Sherlock Holmes gật đầu

    - Tôi đã được nghe nói tương đối đa dạng tới dòng tên đấy - anh kể.

    - với một thời, họ từng là mẫu họ giàu có nhát Anh quốc. Lãnh địa họ, ở mạn bắc, vắt qua cả ranh giới, ăn sâu vào tận Berkshire, và ở mạn tây - tận Hampshire. Nhưng vào cuối thế kỷ trước, cả bốn thế hệ ngay tắp lự đã mặc sức phung phí và chẳng buồn làm cho gì. Trong thập niên 1820, các gì còn sót lại đã bị một gã máu me bài bạc nướng hết vào những trò đen đỏ, không tính trừ một vài mẫu đất và 1 toà nhà cũ, xây từ hai trăm năm trước. Viên điền chủ cuối cùng của loại họ đành buộc phải lui về cư ngụ tại ngôi nhà nọ, sống cuộc đời thảm hại của 1 người quí tộc nghèo. Nhưng cậu con trai độc nhất của ông ta, người hiện là bố dượng tôi, hiểu rằng cần tậu phương pháp thích nghi mang hoàn cảnh mới. Ông đấy cố kiếm được 1 mảnh bằng bác sĩ, rồi khởi hành sang Calcutta. Tại đây, ông ta nhờ mang tay nghề và đức nhẫn nại, bắt buộc chẳng bao lâu sau đã được hầu hết các bạn tín nhiệm. Nhưng rồi nhà ông ta bị mất cắp, làm cho ông ta tức điên người, đánh 1 gia nhân người bản xứ đến chết, và chật vật lắm ông ta mới thoát khỏi bản án xứ giảo. Sau vụ ấy, ông ta đã cần chịu cảnh cầm tù rất lâu, bắt buộc khi được thả ông trở về Anh quốc trong tâm cảnh thất vọng và bi quan.

    Hồi còn khiến bác sĩ ở ấn Độ, Roylott đã kết hôn sở hữu mẹ tôi, bà Stoner, 1 goá phụ trẻ, vốn là vợ của Thiếu tướng Stoner, chỉ huy pháp binh tại Bengal. Tôi và Jlia, chị tôi, là hai chị em sinh đôi. Hồi mẹ tôi đi bước nữa, hai chúng tôi mới 20 tuổi. Mẹ tôi mang một khoản tiền hơi lớn, mỗi năm được hưởng không dưới 1 ngàn bảng lợi tức. Bà giao hết khoản tiền đấy cho thầy thuốc Roylott cai quản, vì hai chị em tôi còn nên sống cộng ông bố dượng, và dặn ông ta buộc phải chia đôi cho hai chúng tôi khi nào chúng tôi đi lấy chồng. Mẹ tôi qua đời chỉ ít lâu sau ngày chúng tôi trở về Anh: bà chết phương pháp đây 8 năm trong một vụ tai nạn hoả xa sắp Crewe. Ngay sau ngày ấy, thầy thuốc Roylott ngay lập tức bỏ ý định ở lại Luân Đôn hành nghề, và đưa hai chị em tôi về Stoke Moran, sống tại căn nhà được thừa kế. Khoản tiền mẹ tôi để lại thừa đủ chu cấp cho tất cả sở thích của chúng tôi, và tưởng chừng chẳng với gì ngăn trở chúng tôi sống hạnh phúc.

    Nhưng đúng vào thời kỳ ấy, tính khí bố dượng tôi bỗng thay đổi hẳn. Thay vì kết thân và tới thăm viếng các người hàng xóm, thoạt đầu rất hồ hởi khi được gặp lại 1 người thuộc chiếc dõi Roylott trở về sống tại quê cũ, ông ta cứ ru rú suốt ngày ở nhà. Ông ta chẳng mấy lúc bước ra ngoại trừ, và hễ đi ra tới ngoài thì lần nào cũng gây lộn dữ dội có bất kỳ ai chạm trán với ông trên đường đi. chiếc tính hay có những cơn tức giận hung hãn đã thành một tật cố hữu của cánh đàn ông cái họ Roylott. Và đến đời bố dượng tôi, những tật ấy lại càng nâng cao thêm, mang lẽ vì ông ta sống quá lâu ở miền nhiệt đới. một loạt các vụ loạn đả tồi tệ đã xảy ra, trong đó có hai vụ đã cần hồi vãn ở đồn cảnh sát. rút cuộc, ông ta vươn lên là nỗi kinh hồn của cả làng, và dân ở đấy ai cũng vội vã tránh mặt ông ta, vì ông ta sở hữu 1 thần thế phi thường và hoàn tòan ko thể tự kìm giữ, lúc đã nổi cơn thịnh nộ.

    Bạn bè độc nhất vô nhị của ông ta là những người Digan sống lang thang nay đây mai đó; ông cho họ dựng lều trại trên mảnh đất nhỏ, dung tích chỉ vài hecta của loại họ để lại. Ông đấy thích lang thang đây ấy cùng họ; mang lần vắng công ty tuần. Ông ta cũng thích các giống vật ấn Độ, được ngừơi quen gửi tận bên ấy về. Hiện ông đang nuôi 1 con báo bờm, giống Cheetah, và một con khỉ đầu chó, giống nòi Baboon, suốt đêm ngày thả rông, mặc cho chúng muốn đi đâu thì đi. Dân làng hầu như ai cũng sợ chúng chẳng kém gì chủ chúng.

    Qua lời tôi kể, chắc ông dễ dàng mường tượng được là cảnh sống của chị Julia yếu đuối và tôi chẳng lấy gì làm sung sưóng cho lắm. ko một người giúp việc nào chịu nổi cảnh sống ở nhà chúng tôi, phải từ lâu lắm rồi, hai chị em tôi đã nên tự tay khiến cho lấy đa số việc trong nhà. Chị tôi đã chết hồi chỉ mới ba mươi tuổi, và tóc chị đó cũng đã điểm bạc như tóc tôi.

    xem tiếp truyện ngắn hay
     
    hoca.2009 thích bài này.
  2. hoca.2009

    hoca.2009 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    7/1/16
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    cuộc đời có bao nhiêu cảnh ngộ, hoàn cảnh khác nhau. chúng mình cần vững vàng trong cuộc sống, sống có ý nghĩa và hết mình. Mỗi truyện ngắn bạn viết thật sự có ý nghĩa mình rất thích ạ
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai