vé xe giá rẻ iphone 12 giá rẻ

ĐỜI MẸ

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 18/1/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    cuộc thế này có lẽ linh nghiệm và cao cả nhất đối mang chúng ta vẫn chính là người mẹ người cha, người đã sinh ta ra và nhiệt tình nuôi nấng ta bắt buộc người. Dù đi đâu đến đâu tôi tin bạn vẫn sẽ luôn nhớ về họ. hướng về họ. Bởi trong lòng mỗi người họ luôn là linh nghiệm nhất

    Xem thêm truyện ngắn

    nhiều lúc nó thấy mẹ đang ăn cơm và dừng đũa. Đôi mắt mẹ nhìn về khoảng trời xa xôi. Hẳn trong tâm não của mẹ vẫn còn cái gì đó đớn đau lắm.
    Mẹ nó tạo ra và lớn lên ở 1 làng ở phía Nam xứ Thanh. đó là 1 ngôi làng của vùng đồng bằng chuyên trồng lúa, khoai và lạc. cái họ ngoại bên mẹ nó thường có gen di truyền là đẹp. Bà dì của mẹ nó là một người đẹp nổi danh của vùng. Bà đẹp tới nỗi mà bồ của bà từ tận Hải Dương sẵn sàng đến xin ở rể. Mẹ nó không đẹp như bà dì tuy nhiên mẹ vẫn mang sắc của thì Phụ nữ năm Nhâm Thìn. rộng rãi chàng trai trong vùng đến xin dạm hỏi tuy nhiên mẹ nó chưa ưng. Bố nó là một người ko với gì khiến cho đặc dung nhan. Bố nó lại ở cách xa. Người đen nhẻm và đói ăn nhưng bố nó được mẹ nó ưng ở điểm là với học thức. Bố nó đến tán mẹ nó bằng thơ. có lẽ vì những áng thơ tình lãng mạn của bố nó mà mẹ nó xiêu vẹo. Trong ấy sở hữu những câu thơ đầy chất lãng mạn và ga-lăng

    Vầng trăng chia nửa

    Em tìm phần rộng rãi

    Anh dường em cả

    Thế là mẹ nó khiến dâu nhà bố nó. đấy là 1 ngôi nhà cổ của địa chủ thời phong kiến xa xưa. Ông nội nó mất sớm lúc còn chiến tranh để lại đàn con nheo ma lanh. Mẹ nó về khiến cho dâu khi những chú còn nhỏ, trong ấy sở hữu chú Út mới học lớp 3. bác bỏ nó hy sinh trong chiến tranh chống Mỹ. Bố nó là con vật dụng hai cần phải thay bác phụ trách trọng trách khiến chủ gia đình và làm trưởng tộc của cái họ. những năm đó đang là những năm cấm vận của Mỹ và chiến tranh biên thuỳ Việt-Trung. Cuộc sống chỉ mang cơm độn và bo-bo. Vì cuộc sống quá khó khăn và bắt buộc đảm trách đàn em còn đang vô cùng nhỏ nên bố nó với lần nhắc mang mẹ nó "Có lẽ anh em mình đừng sinh con nữa, nuôi những em ăn học rồi sau này những em trông nom lại mình". Mẹ nó nhất thiết ko nghe do đó sau đấy mẹ nó hạ sinh anh trai nó và nó. các năm đó, mẹ nó cần bôn ba xuôi ngược, chung lưng đấu cật sở hữu bố nó để nuôi gia đình bên nội. Mẹ nó một buổi đi dạy và một buổi phải đi buôn. Hàng buôn có đôi lúc là dăm cái thanh hao, là đôi ba quả chanh. Mẹ nó dè xẻn từng đồng một để nuôi các chú và anh em nó. Mẹ nó còn thường xuyên về bên nhà ngoại để xin ông bà ngoại khoai và lúa để đem sang bên nội. Họ hàng bên nội đều khen bố nó có con mắt tinh đời mới lấy được con dâu như mẹ nó. Bởi hiếm có người mẹ nào như mẹ nó thường xuyên dành sữa và đồ ăn ngon của các con mình cho các em chồng ăn.

    Bố nó học giỏi bắt buộc các năm sau lúc rẻ nghiệp Đại học được trường giữ lại làm cho cán bộ giảng dạy. Nó và gia đình cần theo bố vào Vinh sống ở khu tập thể. Mẹ nó nhận quyết định khiến cho thầy giáo trường tiểu học. những năm đấy là những năm đầu của thập niên 80. Bố nó và mẹ nó chuyên đi gánh phân về trồng rau muống để ăn. Việc gánh phân của mẹ nó trở nên giai thoại. những thầy cô cộng khu tập thể hồi ấy cứ nói lại, chưa bao giờ thấy rau muống nhà nào tốt như nhà nó cả. Hễ ai về Đại học Vinh mà kể tới mẹ nó thì những thầy cô cùng thời đều biết sự nặng nhọc của mẹ nó cả. Mẹ nó chịu được tất cả gian lao nhưng bố nó vẫn không thông cảm mà thường dạy dỗ mẹ bằng những trận đòn. Bố có tính gia trưởng và độc đoán của con cháu nhà địa chủ bởi từ lâu dòng họ nó lưu truyền câu

    Dạy con từ thuở còn thơ

    Dạy vợ từ khi ban đầu mới về

    Nhà nó sau đó chuyển về chỗ ở mới ko còn ở khu tập thể nữa. Thế tuy nhiên các trận đòn là hình ảnh hết sức quen thuộc. Nó lúc đấy đang còn nhỏ nhưng vẫn còn vô cùng nhớ hình ảnh bố nó đánh đập mẹ nó. Mẹ nó sở hữu lần chịu không nổi bắt buộc bồng nó đi trốn. Ở xóm nó sở hữu hai người 1 là bố nó, hai là công ty xóm tên là Mão là hay đánh vợ, đánh con. Vợ người hàng xóm tên Hảo. Hai người này đánh rộng rãi đến nỗi mà dân làng quanh đó mới với câu đồng dao

    Nhất bố nó nhì ông Mão

    Nhất bà Hảo nhì mẹ nó

    Cuộc sống của nó lớn lên là chuỗi ngày đòn roi và dạy bảo. lúc nó còn nhỏ, nó hay lén đi chơi điện tử. Trò chơi điện tử thời đó còn thô sơ lắm. Chỉ là mấy trò Kaghe, xếp chữ, Rambo tuy nhiên đã vô cùng cuốn hút các đứa trẻ như nó. Nó chuyên nhịn ăn sáng để chơi điện tử. Bố nó biết được lôi nó về nhà và đánh. Mẹ nó xót con buộc phải can ngăn và cũng bị đánh bầm tím cả tay, cả chân. Nó nhớ mang lần bố nó đánh nó bằng loại vòng sắt của mũ bảo hiểm. Bố nó nện nó đến mức cả mẫu roi sắt cũng hình như gần gãy ra làm đôi. Nó đi học bị điểm kém thì nó cũng bị lôi ra đánh. Mẹ nó như không lệ vào can ngăn cũng bị đánh lây. Hồi đó, các chú nó mang sống chung sở hữu bố nó tuy nhiên chưa bao giờ lần nào nó cầu cứu những chú mà những chú thương tình can ngăn. Chỉ sở hữu mẹ và các con lươn hằn lên người mẹ suốt tuổi ấu thơ của nó.

    những năm sau đấy là thời gian đổi mới và mở cửa, các chú đã trưởng thành và xin được vào ngành Dầu khí ở Vũng Tàu. một điều vô cùng đặc thù là, những chú nó ko bao giờ tỏ vẻ biết ơn công dưỡng của mẹ nó mà luôn xúi giục nó và anh trai nó căm ghét mẹ nó. Mẹ nó vẫn luôn vị tha và nhất mực trông nom lo cho chồng, cho con và cho họ hàng. mang lẽ do tằn tiện, lo cho chồng cho con, cho em chồng mà có lẽ mẹ nó bị những chú ghét bỏ? Nó lớn lên cũng ko hiểu rõ vì lí do gì mà các chú ghét bỏ mẹ nó đến vậy. Chỉ hiểu rằng, thực chất địa chủ phong kiến đã vươn lên là một phần không thể thiếu trong bí quyết cư xử của các chú và bố nó.

    các năm bỏ cấm vận, nhà nó mở lò luyện thi mà đề cập theo bí quyết nhắc ngày nay là trọng điểm luyện thi đại học. ấy là 1 trong những lò luyện thi nổi danh ở Vinh thời đấy. công tác thuận buồm xuôi gió. Mẹ nó hà tiện và biết công ty kinh doanh bắt buộc cuộc sống của gia đình no đủ hơn trước đông đảo. Nó bây giờ đã to và ko còn chịu các trận đòn roi như thuở nhỏ. tuy nhiên có 1 điều vẫn giống hệt như thuở bé đó là ý thức hiếu học. Đôi lần nó cứ trộm nghĩ, tuồng như mảnh đất Nghệ An đầy nắng gió nơi nó to lên và trưởng thành chỉ sản sinh ra các người muốn học. kế bên nhà nó đều là những nhà công nhân và nhân viên thông thường tuy nhiên tuyệt nhiên đứa nào cũng rất đam mê học. Hồi đấy nó học cấp 3. chính xác là hè năm lớp 11. Nó học bài đã khuya lắm rồi. Nó nhìn sang siêu thị xóm. Nó thấy đèn nhà thằng hàng xóm học cùng trang lứa mang nó vẫn đang sáng đèn. Nó phấn đấu học đặng chừng nào đèn thằng đấy tắt thì nó cũng tắt đèn đi ngủ. Nó học mà đợi mãi. Nhìn lên đồng hồ, nó thấy đã 3h sáng. Tuyệt nhiên ko thấy đèn thằng láng giềng tắt. tới 4h sáng thì nó đã quá buồn ngủ. Nó chịu không được. Nó bèn nghĩ ra một kế để ko thể thua kém bè bạn. Nó cứ để đèn như thế và ngủ gục luôn lên bàn bên các trang sách còn thơm mùi mực. Mẹ nó cứ mỗi lần như thế đều dậy tắt đèn và khoác cho nó dòng áo để đỡ lạnh về sáng.

    mang lẽ trong cuộc thế nó, những ngày tháng ở Vinh là các ngày tháng đẹp nhất. đó là những người bạn chí cốt và thật thấp. Nó bây giờ đã bôn ba khắp nơi, gặp được đa số người tuy nhiên vô cùng chẳng phải lúc nào cũng gặp được các người bạn thân thiết như thời học trò. các vui buồn lẫn lộn, những trò chơi đánh trận fake thời bé và to hơn thì các rung động đầu đời đều được nó xếp vào ngăn kí ức đẹp. Hồi đấy, thời tụi nó khiến cho gì sở hữu Facebook và email. các năm đó Internet còn đang là một định nghĩa xa lạ. Thằng láng giềng ko biết kiếm đâu được mấy câu văn hay bày nó phương pháp viết thư. Đại chiếc như "Hôm nay là tối vật dụng bảy, một chiếc tối se se lạnh kéo theo các cơn gió dài vô tận. Em thân mến! ..." Cứ thế là viết thư thì nó luôn mang từ "se se lạnh kéo theo các cơn gió dài vô tận". Mẹ nó sở hữu lần bắt gặp bức thư nó bỏ trong cặp sách mà chưa kịp gửi. Mẹ nó chỉ cười bảo "Con của mẹ lớn thật rồi!"


    Xem thêm truyện hay
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai