em cần quay về

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 20/1/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    cuộc thế này vốn ko công bằng. Nó luôn gây cho bất kỳ ai cũng sự khó chịu hay với thể đó là do sự ko thể thỏa mãn chính mình và ham thích vô tận của con người. nhưng hẵng sống và luôn nghĩ suy cảm nhận về các người xung lòng vòng mình đừng bao giờ để mất đi trang bị gì mới nuối tiếc về nó. có những trang bị mất đi sẽ ko bao giờ lấy lại được.

    Xem thêm truyện ngắn tình yêu

    Nhận được quyết định thăng chức, Nam phóng như điên về nhà My để tậu gặp cô. Cánh cửa vừa mở ra, nét mặt Nam hân hoan và ôm ấp chầm lấy bạn gái của mình:

    - “Em nhìn này, anh được bổ nhiệm lên vị trí cao hơn rồi, anh đã chờ đợi ngày đó bao lâu rồi, cuối cùng nó đã đến. Anh chạy về báo tin cho em luôn đó”.

    Đôi mắt My rơm rớm, thiếu chút nữa cô bật khóc. Niềm vui của anh cũng là hạnh phúc của cô. mang thể anh chỉ mừng vì công việc thăng tiến, nhưng cô mang rộng rãi lí do hơn thế để vui.

    - “Chúc mừng anh, vào nhà đi, em sẽ nấu một bữa tối ngon nghẻ để ăn mừng sự kiện đặc biệt này”

    - “Ừ, ừ”

    Nhìn Nam như một đứa trẻ vừa được quà, My thấy xôn xang trong lòng. Vậy là bao năm chờ đợi cũng có ngày thoả mãn.

    Tối ấy, My chuẩn bị một bữa ăn hưng thịnh soạn để chúc mừng sự thăng tiến của Nam. Cả hai đã với những khoảnh khắc lãng mạn và đầy tiếng cười bên nhau.

    Hơn 1h đêm, nằm trên mẫu giường ấm áp, My nép vào lồng ngực của Nam. Cô thấy anh còn thức, nghe đâu anh trăn trở điều gì:

    - “Anh sao thế? Khó ngủ à?”

    - “Anh hơi lo lắng 1 chút, nhận chức mới là đi kèm với các thách thức, với thể anh sẽ về muộn hơn mỗi ngày, công việc sẽ chồng chất hơn. tuy nhiên đây là say mê của anh, là mục đích anh phấn đấu thế nên anh sẽ ko từ bỏ”

    My cố giữ cho giọng thường ngày nhất rồi ngước mắt lên hỏi Nam:

    -“Em tin anh khiến được. nhưng còn chuyện chúng mình… mình cưới đi anh”

    Đời người Con gái, có lẽ phút chốc hạnh phúc nhất là khi được nghe lời tỏ tình và cầu hôn từ người đàn ông mà mình yêu. nhưng thôi, ở loại tuổi 30 này, trong loại bối cảnh đã sống với nhau như vợ chồng, My chẳng câu nệ cho điều đó nữa. Xét cho cùng, ai đề xuất không quan yếu, quan trọng là cả hai xác định cưới nhau… Cô bỏ qua sự tủi thân của chính mình để bàn về 1 kết cục mà bao lâu cô mong đợi:

    - “Đợi 1 chút đi em… Anh vừa mới nhận chức lại lập gia đình luôn, công tác không vẹn tuyền được, như thế sẽ siêu mất uy tín. chúng ta hiện tại mang khác gì vợ chồng đâu, sống cộng một nhà, ngủ chung một giường, đám cưới chỉ là thủ tục thôi em ạ”

    - “Nhưng… em đã 30 tuổi, em muốn chúng ta cưới và em muốn sở hữu các đứa con. Phụ nữ càng lớn tuổi càng khó sinh nở, em không muốn như vậy chút nào”

    - “Đợi anh thêm một chút nữa thôi, công tác ổn định là mình cưới luôn… Anh cũng thích mang con lắm rồi”

    Cô khép đôi my lại. Cô không khóc vì các lần như thế này đâu nên ít. những tủi thân, giận hờn nhiều tới nỗi cô chai cảm xúc. My không đề cập gì nữa. Việc cô có thể khiến cho là chờ đợi… chờ đợi và không biết bắt buộc chờ đợi đến bao giờ.

    ***

    My ko hiểu phải trách ai cho những năm tháng xuân xanh của mình đã trôi đi trong chờ đợi. Ngày cô quyết định yêu Nam, mẹ đã đề cập sở hữu cô đa số về sự chênh lệch tuổi tác. nhưng thương tình đã khiến cô bất chấp toàn bộ. My bỏ qua rộng rãi người đàn ông khác để yêu Nam – chàng trai kém cô tới 3 tuổi.

    Cô chuyển về sống cộng Nam sau 2 năm yêu nhau. Tính tới giờ cũng hơn 5 năm rồi. Cô không nhớ mình buộc phải bắt buộc và bị bác bỏ lời bắt buộc bao lăm lần… Chỉ biết cho tới lúc bước sang tuổi 30, cô vẫn chưa mang thời cơ được mặc loại váy trắng và trở thành cô dâu.

    Nam còn trẻ và Nam với tham vọng. My ko thể bắt Nam từ bỏ tất cả cơ hội và mục đích cuộc sống chỉ vì 1 đám cưới. với Nam, ở độ tuổi này, điều mà anh coi trọng là sự nghiệp, còn với một người phụ nữ 30 tuổi như My, gia đình mới là hoài vọng của đời cô.

    Hơn nửa năm sau lúc nhậm chức, Nam trở về nhà có 1 tờ quyết định:

    - “Anh được phân công ra nước ngoại trừ tu nghiệp 2 năm. Theo em, anh sở hữu buộc phải đi không? Anh băn khoăn phần lớn vì sang tháng đã đi rồi, mà đi như vậy lâu quá”

    My chững lại vài giây rồi tiếp tục nấu món ăn trên bếp:

    - “Đây là thời cơ tốt mà anh, anh bắt buộc đi, khi về vị trí của anh sẽ vô cùng cứng cáp. Dù sao cũng chẳng phải quá lâu”

    My ko tỏ vẻ cao thượng trong quyết định này, My cũng ko đưa ra 1 phép thử. Cô chỉ đơn giản đề cập đúng những gì nên nhắc và để cho Nam lựa sắm.

    - “Nhưng em sẽ buộc phải ở nhà một mình 1 khoảng thời gian dài, mà như thế…”

    - “Em ko sao. Em đâu còn trẻ em nữa, cũng hơn 30 tuổi rồi mà”

    - “Chuyến này anh đi, nhất quyết sau lúc về chúng mình sẽ cưới luôn. Em ráng đợi anh thêm 1 chút nhé”.

    Ngày tiễn Nam xuất hành, My tươi vui rạng rỡ. Cô ko thích Nam cần nặng lòng vì một đứa ở lại…

    Sang tới giang san người, điều đầu tiên Nam nhận được là lá thư thật dài. Anh không đủ bình tĩnh để hiểu hết những gì My đề cập trong thư, anh chỉ nhớ được những điều đau đớn nhất: “ sở hữu anh, đám cưới chỉ là 1 thủ tục, hình thức còn mang em, nó là minh chứng của thương tình. Em sở hữu thể chờ anh, tuy nhiên thời kì không chờ em thêm nữa… Thế buộc phải, anh cứ tiến về phía trước, em hèn nhát xin quay đầu lại”.

    Nam thấy trái tim mình trống rỗng, đây là lựa chọn của anh và anh luôn gạt My ra khỏi các quyết định của mình. 2 năm nữa anh mới về, do đó Nam ko dám níu kéo. Anh nhìn về phía phương trời bóng gió và thấy 1 màu xám giăng kín tim mình.

    Xem thêm truyện hay tình yêu
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai