mua nhà đà lạt mua sách online

Hai vai kép

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 15/3/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Con người là vậy mang thể thấy được dòng bên không tính nhưng không thể thấy được vẻ cất ẩn bên trong nó. có câu nói đừng nhìn mặt mà bắt hình dong quả ko sai. Con người có thể thấy được vẻ ko kể của họ nhưng trong họ chưa chứa bao nhiêu điều không dè trước thì chắc chẳng nào ngờ tới được. tuy nhiên con người thường biểu hiện sự thành tâm và bản năng của mình qua những phương pháp mà họ đối diện với người khác. Qua ấy chúng ta cũng với thể đánh giá cơ bản nhưng không thể hoàn toàn chính xác về 1 ai ấy cả.

    thêm rộng rãi truyện ngắn tình yêu

    Dạo đó tôi mới ra trường, đang thất nghiệp. Anh Hà thì mới ly dị vợ. Anh Hà là diễn viên kịch, cao lớn đẹp trai. Đoàn kịch của anh đang ế ẩm. "Diễn viên trẻ, không danh hiệu như tao, đói thối mồm" - anh Hà tóm gọn dòng thời vận của mình như vậy rồi cười lớn "A hà hà" đầy sảng khoái. Vợ anh Hà vốn là 1 ca sĩ đi lên từ phong trào ca nhạc quần chúng.

    Anh Hà hay rủ tôi lên xe máy đi vòng vèo. với khi hứng chí chúng tôi lên tận Bắc Ninh, tận Sơn Tây, chả thăm ai, chả vào đình vào chùa nào, chỉ ngồi quán uống mấy chén rượu suông rồi về. Anh Hà uống ko say nhưng hay kể. Chuyện anh Hà hay đề cập nhất là chuyện nữ giới, các người phụ nữ "đã sở hữu sở hữu tao 1 cuộc tình. A hà hà". Họ khiến đủ nghề: thầy thuốc, kỹ sư, công nhân, họa sĩ, bán quán, sinh viên... Người xinh kẻ xấu, người đoan trang kẻ bạo dạn... Qua hàng chục cuộc đi, hàng chục cuộc rượu như thế, tôi chỉ thấy họ lờ mờ qua màn sương, người nọ lẫn vào người kia, cặp mắt buồn bã trống rỗng mặc dù anh Hà nói chuyện rất với duyên. có lẽ tôi chưa hiểu gì về đàn bà cả dù rằng đã mang hẳn 1 mối tình mấy năm sinh viên, và chính sự ngu ngơ của tôi đã kích thích anh Hà nhắc chuyện.

    1 buổi chiều mưa phùn gió bấc, anh Hà dẫn tôi đến một xóm ngoại thành ven sông. Chúng tôi ngồi thu lu trong một chiếc quán sát cầu. Cảnh vật buồn chẳng thể tả được. Lần trước tiên tôi uống đến chén rượu thiết bị ba. Con sông nước đỏ ngầu rũ rợi. Tôi nhắc chuyện tình sinh viên của tôi. Anh Hà nghe chú tâm, nhắp rượu thường xuyên. nhắc xong, tôi buồn bõ bèn, lần trước tiên tôi buồn vì chuyện này đến vậy. Anh Hà đã quay lại vẻ mặt điềm nhiên thường lệ, hỏi:

    - Hôm đám cưới nó, nó nhìn mày kiểu gì?

    Hôm ấy, nàng nhìn tôi kiểu gì? Ai oán bi lụy? Vui tươi nồng ấm? hỉ hả khinh bỉ? ko, nàng nhìn lướt qua đầu tôi, với vẻ lo lắng đăm chiêu. Anh Hà cười nhạt:

    - tất nhiên. Mày dại rồi. cái mày khiến cho sao đủ bản lĩnh đi dự đám cưới người thương cũ. người ta chỉ khiến cho như vậy trong hai trường hợp. 1 là uống để cho mụ đi, rồi giắt con dao phay hoặc một nửa hòn gạch vào người. Hai là ăn mặc lịch thiệp, cho mấy chục nghìn đồng vào mẫu phong bì, đề chữ thật trang nhã ở ngoài: thành tâm chúc mừng hạnh phúc của hai các bạn, viết tên chúng nó, ký tên ta vào.

    Tôi ngu si trong bộ áo quần mặc từ thời sinh viên, đần độn góp tiền để tậu một loại chậu to đùng và một cái xoong quấy bột trẻ em ("Quà mừng của tập thể bạn trai cộng lớp"), ngu si chạy lăng xăng kê dọn bàn ghế.

    Bạn sẽ thích doc truyen tinh yeu

    Đêm hôm ấy, tôi ngu đần ngồi nhìn ngọn lửa ngốn dần những lá thư, những bưu thiếp, những khăn tay, các cuốn sổ chép đầy thơ và danh ngôn tình yêu.

    một luồng gió từ sông hắt lên lạnh buốt. Trời đã tối sập xuống. Anh Hà xoay mình sang bà chủ quán nãy giờ vẫn gà gật cạnh bóng chiều đông thê thảm hắt qua cái mành mành:

    - Nhà cô Hạnh ở đâu hả bà?

    - Hạnh nào? - bà già bỗng tỉnh như sáo - Hạnh con ông lang, Hạnh con bà bí thư, Hạnh thọt, Hạnh đi tây về... Xóm này rộng rãi Hạnh vứt không hết.

    - Hạnh cô giáo, lấy chồng về ở đây.

    - A, cô giáo, mặt lúc nào cũng rầu rầu chứ gì. Đi men bức tường dài, tới chiếc ao nhìn sang trái thấy mẫu nhà nào hai tầng là nhà nó. Gớm kín tiếng thế, tới đây nhẵn mặt nay mới hở ra một câu.

    - Bà cho hỏi chồng cô ấy có nhà ko ạ?

    - Biết được. Này con trai ơi, trâu ta ăn cỏ đồng ta, rét thế này về ấp ôm vợ sở hữu sướng hơn không - Bà già cười, trẻ ra tới hai chục tuổi. Anh Hà ngửa cổ lên trời, ngâm:

    - Trâu ta ăn cỏ đồng ta, đồng ta hết cỏ ăn ra đồng người chứ. A hà hà. Bà cho con gửi chiếc xe. Nào, xuất phát.

    Chúng tôi bì bõm trong con ngõ tối. Anh Hà hỉ hả giảng giải:

    - những bà già lõi lắm. Úp úp mở mở là dại. Cứ nói toạc ra, thế là trí hình dung của các bà ko bị khích động nữa, họ sẽ mất khả năng đưa chuyện. Hơn nữa, ngẫu nhiên được trí mường tượng chắp cánh, họ sẽ bị bối rối. cuối cùng chuyện thật tưởng đùa. đấy chính là "nói thật như giả", bi kịch của trung thần nghĩa sĩ ấy. bên cạnh đòn ấy còn với đòn "nói giả như thật"...

    Tôi vô ý giẫm bẹp vào vũng nước, nước bẩn tóe lên khiến cho ngắt mạch nói của anh Hà:

    - Chị Hạnh này là... người quen của anh?

    - Mối nguồn cơn của tao ấy. À, tao chưa kể chuyện về nó nhỉ. Nhưng cũng chẳng với gì, y như chuyện của mày thôi.

    Hết đoạn đường tối, chúng tôi đứng sững lại. Ánh đèn vàng vọt hắt vào mặt anh Hà, trông anh thâm hiểm đồng thời vô vọng đến ghê người. Tôi run bắn:

    - Thôi về đi anh.

    - loại gì? Mày trông mang phải mẫu nhà kia ko, với đèn đúng ko. Xông vào. phải vào hang cọp mới bắt được cọp con chứ. Tao sẽ cho mày xem.

    Anh Hà định bắt loại gì tôi không hiểu. Chúng tôi đứng trước 1 dòng cửa dẫn vào 1 mẫu hang ấm áp và sáng sủa, tôi hình dung thế. Anh Hà cẩn trọng gõ cửa, cửa mở ngay như chỉ chờ mang thế. Ánh sáng và khá ấm tràn ra cộng sở hữu một gương mặt đờ ra trắng nhợt:

    - Anh... anh... (lặng phắt hai giây). Vào nhà đi... hai anh em.

    Chúng tôi ngồi thụt vào bộ sa lông đắt tiền. Chị Hạnh bần bật lấy ấm chén đi rửa. Choang, 1 chiếc chén rời khỏi khay rơi xuống vỡ toang hoang.

    - Em đoảng quá.

    - tan vỡ là điềm lành. Mà thôi đừng pha nước, khách sáo lắm.

    Nhà chị Hạnh gần như thuận tiện nghi. Tôi chỉ không thích phiên bản của bức tranh nổi danh Thiếu nữ và hoa huệ trên tường bởi vẻ mặt lãnh cảm của thiếu nữ. Chị Hạnh mở nhạc vừa độ. Tôi lùi ra góc mang tờ báo che lấp mặt. Trong ko gian riêng ước lệ được tạo phải bởi những giới hạn thực - ảo đấy, tôi vẫn nghe văng vẳng từng đoạn câu chuyện của anh Hà và chị Hạnh.

    Em, giờ đây em đang làm gì. Nấu cơm? Ăn cơm mang chồng? Rửa bát? Xem ti vi? người ta bảo những ngày mưa gió thế này, vợ chồng thường thích đi ngủ sớm. Chồng em, người đàn ông mang đôi mắt lợn luộc, sẽ viên mãn ngả người xỉa răng, trong lúc em lăng xăng trải đệm mắc màn. Và sau đó, đèn tắt phụt ...

    xem tiếp truyen tinh cam hay
     
    hoca.2009rao thích bài này.
     
  2. hoca.2009rao

    hoca.2009rao Thành viên

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    sống hai vai khó chịu lắm đó. không được là chính bản thân mình. thật buồn luôn. cố gắng lên tác giả. luôn ủng hộ truyện ngắn của bạn
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai