mua nhà đà lạt mua sách online

hạnh phúc xa vời

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 6/4/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    cuộc sống quả không đơn thuần với chúng ta tí nào. Để tồn tại trên cuộc sống này đã khó. Và để tồn tại và làm hài hòa các mối quan hệ và những người bên cạnh thì là điều đích thực khó khăn. Có người nói không gì có thể có sức mạnh lơn hơn miệng thiên hạ. Cũng đúng, thế nhưng đừng để bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến ai cả. Tuy nhiên hãy sống vô tư với chính mình đừng lo lắng quá về những điều không đâu cả.

    xem doc truyen hay nhat

    Họ là một ặp vợ chồng đáng được nhiều người mơ ước. Hoàng Long 25 tuổi, là Giám đốc Mại vụ của 1 doanh nghiệp nước ngoài, đẹp trai, có tài. Thiên Hương, tươi tỉnh và trẻ trung, với tuổi 22, cô là saler giỏi nhất của một hãng mỹ phẩm nức danh. Họ cưới nhau đã được gần 3 năm.

    Họ sống trong 1 căn nhà nhỏ, tiện nghi với đứa con trai hơn 1 tuổi, đẹp như 1 thiên thần và chị người làm tốt bụng. Buổi sáng, họ cùng nhau đi làm, còn bé Bi ở nhà chơi với chị Hai. Mẹ của Thiên Hương cũng thường xuyên sang chơi với cháu. Chiều về, họ chơi với con, rồi chồng vợ con cái chở nhau đi chơi phố. Họ sống như vậy, thật hạnh phúc. Cho đến một ngày...

    Cái ngày số phận đó...

    Thiên Hương là 1 trong hai saler của công ty mỹ phẩm Hoa Hồng được chọn là đại diện cho doanh nghiệp trong hội chợ Triển lãm hàng công nghiệp. Hai cô gái xinh đẹp trong gian hàng mỹ phẩm cao cấp đã lôi kéo không ít những đôi mắt ái mộ từ phía những kẻ không bao giờ dùng những món hàng đang bày bán ở đây. Trong số đó, John Clark, Giám đốc đại diện thương nghiệp công ty X cũng chuyên về mỹ phẩm ở gian hàng đối diện là có cái nhìn kỳ lạ nhất.

    toàn bộ những cái đó ko qua mắt được hai cô gái cực kỳ mẫn cảm này. Họ biết rất rõ mình có lợi thế gì. Phương Thảo , cô giá có đôi mắt đa tình, ghé tai Thiên Hương nói nhỏ:

    - Hương ơi! Tao thấy thằng cha bên kia nhìn mày kỳ lắm. chừng như ổng kết mày rồi! Chọc ổng chơi hông?

    - Mày khùng quá rồi Thảo ơi! Mày khiến ổng Long cạo đầu tao hả? Thôi, tao hổng dám đâu.

    - Mày dở quá. Tụi mình còn phải trực gian hàng này cả tuần nữa, không có chuyện gì chơi buồn lắm. Mình chỉ chọc chơi thôi chứ có gì đâu mà mày sợ vả lại ông Long ổng đâu ở đây mà biết.

    - Thôi, tao ko chơi. Mày thích thì cứ tự dưng, tao thề không ngăn cản gì hết...

    1 vài người khách bước vào hỏi thăm về giá cả 1 số mặt hàng đã tạm cắt ngang câu chuyện của họ. Khi những người khách bước ra cũng tới giờ nghỉ trưa. hôm nay Hoàng Long bận tiếp khách không tới đón cô được. " Xa quá, trời lại nắng nữa, làm biếng dễ sợ luôn. Thiên Hương nghĩ bụng. nhưng mà vẫn phải về thôi. Mình đâu có dặn ở nhà". Thiên Hương lấy chiếc Max 100 của cô ra khỏi bãi xe, rồ máy phóng đi.

    chiều hôm đó, từ Hội chợ về, Thiên Hương vẫn chưa thấy chồng về. " Mai là sinh nhật mình, vậy mà bữa nay vẫn chẳng thấy ảnh nói gì cả. Năm ngoái đã quên sinh nhật người ấy rồi, năm nay dám quên nữa lắm. Người đâu kỳ cục, tối ngày chỉ biết đâm đầu vào công việc, chẳng nhớ gì cả!" Cô tắm rửa cho bé Bi, thay đồ cho con rồi bế con ra trước cửa đón chồng.

    Hoàng Long về, vẻ mặt hớn ha, hớn hở:

    - Chào em. Bé Bi ra đón ba đó hả? Cho hun miếng coi nè!

    Anh vô tắm rửa, thay đồ đi, rồi ăn cơm. bữa nay chị Hai nấu canh chua ngon lắm. Hương nhắc chồng.

    Thiên Hương trao con cho chị người làm rồi mang cặp chồng vào phòng . Cô biết rất rõ công việc của Hoàng Long vì thường xuyên phải dọn cái bàn làm việc bừa bộn của chồng, và bữa nay cô hi vọng sẽ có một món quà gì đó trong chiếc cặp đầy ắp giấy tờ này. Nhưng không có. Xếp trên những chồng giấy tờ vẫn chỉ là giấy tờ.
    them nhieu truyen cam dong


    "Thôi, hi vọng ảnh không quên. Chắc mai ảnh mới mang về cho mình tại mai mới đúng là sinh nhật mình mà"- Thiên Hưong tự động viên mình như vậy.

    Trong bữa cơm, Long khoe:

    -Em biết không, anh đã tìm được một hiệp đồng khá lắm. Thằng công ty xây dựng Y, đã đồng ý mua ba container, đủ thứ hàng của công ty anh. Mai anh phải Fax sang Tổng doanh nghiệp, còn phải mở "LC at sign" cho nó nữa: Chắc lại phải tới chiều anh mới về nhà được.

    - Em cũng vậy, buổi trưa phải đi từ Hội chợ về nhà, nghỉ được có một tý lại phải đi, nắng quá. Em tính buổi trưa em ở lại, gần đó có cái quán, nghe người ta nói ăn cũng được lắm.

    - Còn bé Bi?

    - Ðể em nói mẹ sang chơi với bé Bi, rồi chiều mẹ lại về. Giúp tụi mình mấy ngày, chắc mẹ ko không đồng ý đâu.

    - ừ, vậy cũng được. Chút nữa anh chở em sang mẹ.

    Sáng hôm sau, Thiên Hương vừa bước chân vào gian hàng của mình, cô đã thấy 1 bó hoa hồng thật to, thật đẹp để ngay trên bàn.

    " Chắc đây là sự xảy ra ngoài dự tính của anh Long đây. Cô mỉm cười thú vị - Ông này chuyên môn chơi những trò xảy ra ngoài dự tính, cứ như trẻ con..." nhưng nụ cười chợt tắt thay vào đó là đôi mắt tò mò. Trong bó hoa có 1 tấm card lạ hoắc! Ai vậy nhỉ? Thiên Hương cầm tấm card lên xem:" Today is your 22 nd birthday. Congratulation! All the happiest and loveliest will come to you tonight. John Clark."

    Thiên Hương cố moi trong trí nhớ rất tốt của mình cái tên John Clark. Cô chẳng hề quen ai có cái tên như thế cả!Lạ thật!

    Ðột nhiên, cô có cái cảm giác dường như có ai đang nhìn mình. trở lại, Thiên Hương chột dạ. Ông muốn cái gì đây?" 1 giọng tiếng Anh cực chuẩn vang lên:

    Chào cô. Rất hân hạnh được làm quen với cô. Tên tôi là John Clark.

    Xin chào ông. Tôi là Thiên hương. sorry, có phải bó hoa này là của ông không?

    - Vâng, thưa cô. Tôi được biết hôm nay là sinh nhật của cô, và mong rằng cô không từ chối?

    Vậy là họ quen nhau. Khi Phương Thảo bước vào thì cũng đúng lúc họ hẹn nhau một bữa ăn trưa. Cô gái đa tình cười thầm...

    Hoàng Long về đến nhà, mùi rượu nồng nặc. Thiên Hương ra mở cửa cho anh, cằn nhằn vì việc anh về trễ thì ít mà la anh vì tội uống rượu thì nhiều. thực ra, còn 1 lý do nữa mà cô ko nói ra: Anh đã không nhớ gì đến cái ngày sinh nhật khốn khổ của cô! Ðã thế mà còn say bét nhè nữa chứ.

    - Anh phải tiếp khách. Ðừng la anh tội nghiệp mà... Hoàng Long giả lả - cho anh sorry nghe cưng...

    -Ai mà không biết anh tiếp khách. Nhưng uống vừa phải thôi chớ làm gì mà bét nhè vậy. bữa nay anh ngủ dưới đất cho anh biết...

    -Năn nỉ mà....

    - không nài nỉ gì hết! Lần này em còn cho anh vô nhà, lần sau cho anh ngủ ngoài đường luôn. Thiên Hương kiên quyết. Cô có bao giờ nói với chồng như vậy đâu, chảng qua lần này, ngày sinh nhật của cô, anh đã quên thì chớ, lại còn uống rượu say nữa chứ. Phải làm như vậy cho bõ tức.

    - Cái gì ? Em tưởng anh sợ không dám ngủ lang thang hả? Long lè nhè. Anh đi thử một bữa cho em coi...

    Anh đi rồi. Cô ko thèm giữ, cô ghét anh!

    Thiên Hương nằm một mình. cô yêu Hoàng Long lắm, nhưng hình như anh chẳng để ý gì đến cô cả. Nói đi là đi, sao dễ quá vậy. " Em ghét anh, em ghét anh!"

    Rồi một ý nghĩ rồ dại đã đến với Thiên Hương. Cô chợt nhớ tới bó hoa hồng to đùng, những cử chỉ chăm nom của người đàn ông có đôi mắt xanh biếc đó trong bữa ăn trưa nay. Cô sẽ trêu ngươi anh, cô sẽ làm cho anh phải ghen lộn lên, cô đâu phải là đồ bỏ đi mà anh có thể đối xử với cô như vậy. Anh sẽ phải sorry cô, anh sẽ phải...

    Quyết định biến cái suy nghĩ rồ dại đó thành sự thật. Thiên Hương ngồi dậy, lau nước mắt, thay đồ, rồi ngồi vào bàn make up. Nửa giờ sau, cô đã lộng lẫy trong chiếc áo dài màu hoàng yến. Thiên Hương gọi chị Hai, nhờ chị trông nhà và cho bé Bi ngủ dùm rồi dắt xe ra, rồ máy vọt đi.

    xem them nhung truyen ngan hay
     
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai