mua nhà đà lạt mua sách online

Hãy cố giữ ước mơ cũ

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 24/3/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Tâm hồn con người lúc tạo ra thật đẹp. dần dần nó bị làm xấu đi bởi chính thế giới này. Con người trong thế giới này luôn phải tính toán chật vật để giành từng miếng ăn từng tí một để có thể tồn tại. Con người từ đó mà phát triển thành đen đi và vấy bẩn chính tâm hồn thuần khiết lúc tạo ra đó. Hãy đọc mẩu chuyện sau và cũng suy nghĩ nhé.

    xem them nhung truyen ngan hay

    Thế là mùa xuân không hẹn lại về. Mùa xuân vui tươi trải mình dưới gót giầy thiếu nữ. Em ơ hờ bước qua.
    Mùa xuân ơi! Da diết nhớ 1 ngày xưa cũ. Vẫn còn đây con đường nhỏ, vẫn còn đây lối cỏ mềm thuần khiết xanh non, những cọng cỏ anh từng thân thuộc.

    Anh đã đến trong đời em, mang theo hơi ấm mùa xuân cùng niềm vui nhấp nhánh. Tại hương xuân hay tại con mắt anh đã làm em bối rối? Hay tại chút lạnh mùa đông còn gửi lại để làm ta đến được gần nhau? Em thấy mình như nàng Lọ Lem đi hài thêu bằng cỏ, bước lên bảy sắc cầu vồng óng ánh hương hoa...

    Anh đã nói những gì với em, em không còn nhớ nữa, em chỉ biết rằng mình đang run rẩy trước anh. Anh đã đọc được nỗi buồn trong đôi mắt của em, nỗi buồn của em, của một đứa con có gia đình ko hạnh phúc. Ðừng trách em! Em chưa hiểu được mình, em đâu hay anh cũng là người giống em đến thế. Hơi ấm mùa xuân, con mắt anh hay cùng chung cảnh ngộ, em thấy mình đồng cảm với anh.

    một mùa xuân ngọt ngào trải dài trong nỗi nhớ. có lẽ em đang trở thành thiếu nữ, em là người lớn thật rồi sao? Anh vẫn đến cùng em trong mùa xuân ấy, dù chỉ đến để nhìn em, để coi em học bài và trở về lặng im. Có anh, căn buồng nhỏ nhà em bừng sáng. Vắng anh, em biếng nhác học bài. Vâng! Anh đã dạy em biết bao điều mà em chưa hiểu. Em không còn trách cứ bố mẹ mình, em không còn ích kỷ nhỏ nhen. Em thích làm thơ hơn, em thích học bài hơn, em thích đem những điểm tốt về khoe anh như ngày nhỏ em thường khoe với mẹ. Nhưng... chỉ nỗi nhớ anh là không giống nỗi nhớ mẹ bao giờ. Em cứ băn khoăn tự hỏi với lòng mình, tại sao anh lại dễn gần em đến thế?

    xem doc truyen hay nhat


    Biết em rất yêu thơ, anh thường đọc thơ và chép cho em những bài thơ anh thích những bài thơ về tình thương của biển và đất. Anh thường bảo em rằng: “Em đừng bao giờ quên tình thương của biển và đất. Ðất chắt chiu gom nhóp biển cho đầy, biển xô sóng vào bờ để muôn thuở trăn trở”. tình thương đó đẹp quá phải ko anh? Và em luôn tin vào tình thương ấy, tin vào toàn bộ những điều anh vẫn nói cùng em.

    Anh thường bảo em là cô nhóc Lọ Lem ngang bướng, cứng đầu. Làm sao anh biết những điều anh nói đã đi vào giấc ngủ của em. Em thấy mình thật khờ dại, nông nổi trước anh. Em thương những cơn mưa mùa xuân vẫn làm anh ướt áo. Em thương ngọn gió lang thang từng đêm ngoài ô cửa. Từ bao giờ em lại có thể thương những điều nhỏ nhoi đến thế, những điều mà trước đây em không bao giờ chú ý, không bao giờ suy nghĩ.

    Thời gian vẫn trôi qua... Em đã thật sự phát triển thành người lớn, biết yêu thương, căm ghét và mẫn cảm với bản thân. Mùa xuân đã tàn úa, cỏ non cũng tàn úa, con đường nhỏ ngại ngần trước ánh nắng chói chang. Anh không còn đến nữa... Ðã bao lần em day dứt với mình: tại vì sao anh lại ra đi như thế, ra đi mà ko nói 1 lời với em, chỉ con mắt chia tay cứ nhìn em đăm đắm! Em có lỗi gì ư? Hay tại bởi mùa Xuân ko còn đến? Có phải trong mắt anh, em chỉ là bé con, bé con chẳng bao giờ trở thành người lớn. Em chẳng thể trách anh, cũng không thể trách mình, chỉ nuối tiếc mùa xuân cũ.

    1 năm âm thầm đi qua. Em hiểu điều gì đã đến với em và em đã làm mất điều gì ko giữ nổi. Mùa xuân lại trở về, mùa xuân không bao giờ úa tàn vĩnh viễn. Mỗi năm có 1 lần, mùa xuân lại đến với em, chỉ có anh là không khi nào trở về cùng em nữa. Bảy sắc cầu vòng ngày xưa đã tắt, nàng Lọ Lem xưa đã hóa thành thiếu nữ, em cheo leo suốt những con đường. Biết tìm đâu thế giới thần tiên mà anh đã mang lại cho em trong mùa xuân ấy. Chỉ còn quanh em là một trời nhớ nhung, xót xa. Ước gì đôi hài cỏ kia có thể đưa em về với ngày xưa cũ, nơi ấy có anh, có hương đêm mùa xuân nồng thắm, ấm áp.

    Em lang thang trong mùa xuân dửng dưng, nghe lòng mình rét mướt, cô đơn. Sao anh ko trở về để tìm lại cho em những ước mong đã vỡ òa trên cỏ, những ước mong óng ánh nỗi buồn của giọt nước mắt đêm?

    them nhieu truyen cam dong
     
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai