mua nhà đà lạt mua sách online

Ma dởm

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoca.2009, 11/4/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    7/1/16
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Tuổi thơ chưa đầy những niềm vui, là nơi mà các đứa trẻ nô giỡn, quậy phá đủ các thể loại trò chơi trên đời. những trò chơi mà chỉ mang thể là lũ quỷ nhỏ bày ra, người to thì coi chậm triển khai như trò mèo, trò trẻ em...

    Mọi người quan tâm thêm: doc truyen hay nhat hay như đọc thêm: nhung truyen ngan hay hoặc truyen cam dong

    Nụ cười trên môi lũ trẻ tắt ngấm khi tiếng chuông gọi gắt gao của người bố vang lên. 2 loại xe đẩy nối đuôi nhau chạy dọc theo các con phố hành lang hẹp và tối mò mò. Con mèo già rên gừ gừ ở lối nhỏ rẽ vào nhà kho. 2 vệt sáng xanh lẹt, bất động mở trừng trừng về phía chúng.

    "Anh bảo có chuyện gì không? Bố về sớm hơn mọi khi đấy".

    "Tiếng chuông còn rất nóng giận nữa".

    "Thế anh bảo..."

    hai mẫu xe cộng bẻ bánh về phía nhà ngang. đa số đèn khí đều được bật sáng một bí quyết bất thường. Sàn nhà bóng loáng. Cánh cửa gian chính mở rộng. ngoại trừ dòng giày to sù của người cha là 1 đôi xǎng đan nhỏ nhắn.

    nghe đâu chủ nhân của nó bước vội nên làm cho xô một bên mép thảm lót trên bậc cửa.

    "Anh nghĩ cha muốn chúng mình vào trong chậm triển khai chứ? Đã lâu lắm rồi..." Thêm một lần chuông nữa, ngắn và đanh. hai đứa trẻ tần ngần đẩy xe đến trước cánh cửa. 1 người phụ nữ đang đứng cǎng thẳng giữa nhà, chỉ chực đợi chúng đến để nhìn. gương mặt lạnh lẽo và buồn. Nước da bà ta phát triển thành trắng ốm trong ánh đèn khí quá chói.

    Người cha ngồi yên ngắt trên cái phô tơi. dòng gạt tàn trên bàn đầy các đầu mẩu thuốc lá.

    "Từ nay cô Bội sẽ dạy dỗ các con".

    Người cha im lặng chốc lát và nhìn chúng nghiêm khắc.

    "Không một người nào được phép cãi lại cô Bội. các con rõ rồi chứ" không được phép, đúng thế. hiện tại thì hãy về phòng của mình đi".

    Người phụ nữ mệt mỏi giơ tay chào chúng. Bàn tay dài có những ngón khô khan.

    "Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào sáng mai".

    2 mẫu xe vòng trở về tuyến phố hành lang hẹp, dài hun hút. Con mèo già vẫn ngồi ở lối rẽ vào nhà kho, hai chấm mắt xanh lét. những lùm cây trong vườn nghiêng ngả vào nhau. Gió thổi ràn rạt.

    "Anh ạ, em thấy sợ".

    "Bố sẽ đi vào sáng mai. Vẫn những chuyến đi dài ngày".

    "Và hầu hết quà".

    "Nhưng không bao giờ bố trò chuyện có 2 anh em mình".

    "Vì bố rất bận. Bố về nhà để nghỉ ngơi".

    "Em thấy thương bố. Nhỡ khi nào đó bố phát triển thành mỏi mệt vì cứ phải chǎm sóc 2 anh em mình thì sao?".

    "Em huyên thuyên rồi đấy!"

    Tiếng chuông đánh thức lũ trẻ kéo rền vào lúc bảy giờ. Chúng hấp tấp mặc áo quần và lết người đến dòng xe đẩy đặt sát giường. Tiếng xǎng đan của cô Bội nện lạch cạch xuống nền đá hoa. Cánh cửa phòng chúng bật mở ngay trong chớp mắt. thậm chí lũ nhỏ ko hình dung việc khóa trái cửa lúc đang ở trong phòng.

    Trong ánh sáng ban ngày nhìn cô Bội gầy và xanh xao hơn chúng tưởng. hai hố mắt sâu trũng nhìn chúng lạnh lẽo. Bộ quần áo bằng vải dày bó chặt lấy thân hình lép xẹp. Thường các người nữ giới ở tuổi cô người ấy ko ǎn mặc như thế.

    "Chúng cháu chào cô Bội ạ."

    các đứa trẻ gượng gạo mấp máy môi. Cô Bội nghe đâu ko sở hữu ý đáp lại lời chúng. Cô đi thẳng đến những mẫu giường. Đống chǎn màn lùng bùng được thu dọn trong phút giây. 2 chiếc ga giường được kéo phẳng phiu lại.

    "Cô Bội, hôm qua cô ngủ với ngon không?

    Đứa con gái hít 1 khá dài, lên tiếng làm cho quen. Thằng anh nó bắt tay vào bánh xe, đẩy dần ra cửa.

    "Cháu định đi đâu đấy?"

    Cô Bội quay phắt người ra, hỏi bằng giọng kim tương đối gắt.

    "Cháu muốn ra vườn".

    "Không được. Hãy đi rửa mặt mày và ngồi vào bàn ǎn sáng. Sau chậm tiến độ chúng mình sẽ học".

    Đứa con gái lo lắng nhìn thằng anh đang giãy giụa một phương pháp khó chịu trên xe đẩy.

    "Anh sao thế?"

    Cô Bội im lặng đẩy từng cái xe ra ngoài và khép cửa lại. Bữa ǎn sáng bắt đầu trong thứ tự. Cô Bội ǎn rất nhanh và hầu như không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Lũ trẻ nhai nuốt chậm chạp, miễn cưỡng. Cô Bội phải ngồi đợi tới hơn mười phút cho chúng kết thúc xong xuôi phần ǎn sáng của mình.

    "Tất cả đều là các chất bồi dưỡng giúp nuôi thân thể khỏe mạnh".

    Cô dọn bàn ǎn và giải thích.

    "Tại sao cháu ǎn không hết?"

    Đĩa của đứa con gái còn thừa đến một phần ba.

    "Còn con Két nữa cô ạ"

    "Đó là con mèo già bị điên". Thằng anh vừa lau miệng vừa giải thích.

    "Một con mèo già bị điên ư?" - Giọng cô Bội loãng ra

    "Nó sẽ gào vào ban đêm và cắn xé đa số những ai mà nó gặp".

    "Không đâu cô ạ. Nó đã già lắm rồi. Lông rụng từng mảng. Nhưng nó không bỏ đi như những con mèo khác".

    Cô Bội lặng im thả chùng người xuống ghế. Lũ trẻ âm thầm rời bàn ǎn và đi sang phòng bên bộn bề sách vở. 1 túm lông mèo đậu lơ phơ trên thành cửa sổ.

    Cô Bội bắt đầu bài mới bằng vẻ mặt nghiêm trang.

    "Những con ma mèo thường hiện về gào thét trong đêm. Chúng gọi nhau thê thiết và rầm rập đi thành từng đàn..."

    Đứa con gái lo lắng đưa mắt nhìn anh. Nhưng chúng vẫn tiếp diễn lắng nghe và ko nói một lời nào.

    Giờ học chấm dứt khi cô Bội trở nên phờ phạc. bộ mặt cô trắng bệch, vô hồn.

    ° ° °


    Con mèo không xuất hiện vào các bữa ǎn sau chậm tiến độ. Từng đám lông lác đác mầu tro của nó vương vãi khắp nhà.

    Lũ trẻ bị cấm thức khuya. chấm dứt giờ học buổi tối chúng phải ngay thức thì về giường và tắt đèn đi ngủ. Điều đấy làm cho đứa con gái áy náy.

    "Anh nghĩ nó sẽ chết chứ?"

    "Ai cơ? loại con Két hôi rình chậm tiến độ à? Thì nó đã già quá rồi còn gì".

    "Ý em chẳng phải vậy". Đứa con gái rấm rứt giảng giải

    "Chẳng người nào cho nó ǎn cả. diễn ra từ mấy ngày hôm nay. Nó đâu sở hữu làm hại ai".

    "Cô Bội sẽ tiếp diễn nói chuyện về lũ ma mèo nếu em còn tiếp tục đề cập thế" - Thằng anh nó náo nức nạt em - "Cô Bội luôn với đông đảo chuyện về chúng".

    "Nhưng em ko thích chúng".

    Đứa con gái thở dài và trùm hụp chǎn qua mặt.

    "Nó sẽ chết mất thôi".

    thật ra con mèo chưa chết bởi nửa đêm, khi chợt thức giấc thằng anh nghe thấy tiếng nó kêu bải hoải ở phía sau nhà kho. Nó lần gọi em thì con bé đang đau bụng dữ dội, chân tay co cụp lại, mồ hôi tứa ra đầm đìa.

    Ngoài hành lang tối mù. Tiếng kêu của con mèo lịm dần đi. Thằng anh lần xe đẩy đi ra. Phòng cô Bội ở phía đầu nhà kho vẫn sáng choang như thường với động tĩnh gì. Đứa nhỏ hít một hơi thật sâu và đựng tiếng gọi:

    "Cô Bội ơi! Cô Bội ơi..."

    bây giờ thì nó đã đứng trước cửa phòng. Gió lật phật thốc vào giường cô Bội. không mang người trên ngừng thi côngĐây.

    "Cô Bội ơi! Cô Bội ơi!" với tiếng đất đá rào rào ở vườn sau rồi bỗng dưng yên bặt. Đứa nhỏ cố quay trở về thật nhanh. ngẫu nhiên nó thấy sợ các tiếng bánh xe xiết lên nền đá hoa vang lên bơ vơ giữa đêm khuya. lúc thằng anh về đến nơi thì cô nhóc đã đờ người lại. hai bên mép nó nước dãi nhều ra. Thằng anh lôi con em xuống xe, đẩy ra ngoài vườn theo lối tắt.

    Người nữ giới hoảng hốt ra mở cửa cho các đứa trẻ. có tiếng trao đổi xì xụp ở nhà trong. Tiếng chân người chạy thình thịch ra lối cổng. Tiếng nước xối xèn xẹt. Con bé em được xốc lên giường. có đông đảo người quây lại. chiếc xe đẩy của thằng anh bị xô vào tít góc tường. Muỗi bay vè vè qua mặt. Nhưng mệt mỏi làm cho đứa trẻ thiếp đi.

    Buổi trưa mang ba người đàn ông và một người nữ giới đẹp tìm cô Bội. Sau ngừng thi côngĐây toàn bộ cộng kéo lên cái xe Zép cũ kỹ sở hữu tiếng nổ phành phạch như máy xát.

    Ba... tiếp tục sang nấu ǎn cho các đứa trẻ. lúc ra vườn sau hái rau thì phát hiện cả một khoảng đất đã bị quần nát. Lũ trẻ nằm trong phòng đọc sách cho mãi đến lúc tiếng chuông báo giờ ǎn kêu lên.

    Người cha trở về sau những chuyến đi dài ngày. Da ông đen sạm lại và gò má hốc hác.

    "Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra vậy?"

    "Con ko biết bố ạ. Nhưng khi ấy con nghe sở hữu tiếng mèo kêu ở sau nhà kho".

    Người đàn ông thở dài:

    "Đã với các chuyện mèo điên. Chúng cắn người và họ đã chết vì không biết. Cô Bội mang một đứa con như vậy"

    những đứa trẻ ngồi lặng ngắt. Rất lâu sau con bé mới thốt lên:

    "Bố ạ. Chúng con muốn cô Bội".

    Người cha mệt nhọc đứng dậy.

    "Các con về phòng đi. từ ngày mai các con sẽ học ở trường".

    hai đứa trẻ im lặng đẩy xe về phía hành lang tối om.

    "Anh ạ, con Két không bị điên"

    "Nhưng chúng ta lại đề cập khác".

    ° ° °


    Nǎm học mới khởi đầu và các đứa trẻ phải dậy sớm hơn thường lệ. Chuông kêu rền dọc hành lang hẹp, chói chang ánh nắng. Bà cụ láng giềng đã đợi chúng sẵn ở dưới sân.

    "Con chào bố!"

    Cánh cửa phòng khách vẫn đóng lặng lìm. Tấm đệm lót được đẩy quá ra phía hành lang, 1 bên mép bị xô lại.

    Ở sắp trường, luôn có 1 người đàn bà trong bộ quần áo bằng vải thô bó sát lấy thân hình lép kẹp, chờ chúng đi qua rồi lặng thầm bỏ đi.
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai