vé xe giá rẻ iphone 12 giá rẻ

Mật khẩu trái tim anh: Em chẳng thể mở

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoca.2009, 21/2/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    7/1/16
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Em không thể nào đi vào được trái tim anh. Rất khó để vào bên trong trái tin nhỏ bé của anh và cảm nhận. nghe đâu nah muốn mở nó ra, anh ko muốn đón nhận cảm tình của người khác. Nói hơn nữa thì hình như anh đã đặt một mật mã cho nó khiến em chẳng thể nào tới gần. Anh tự cô đơn mình và ko muốn mở lòng. EM thật sự đã rất khó nắm bắt và cảm nhận nó...

    >> Anh chị đọc thêm: truyện ngắn tình yêu

    >> Xem thêm: truyen ngan

    Tôi vốn đã tìm đúng chiếc máy tính cần cài đặt lại. Tôi vốn đã chạy thành công chương trình này khi vừa hết thời gian giải nén. Tôi cũng có thể bẻ khóa bất kể tập tin bảo mật nào đã bị mã hóa. Duy chỉ có mật khẩu trái tim anh là tôi chẳng thể mở.

    ***

    Đêm qua cơn bão số 7 đổ bộ về miền Bắc 1 trận khá oanh tạc nên mới sáng sớm nhà nhà đã tỉnh, người người đã dậy rồi đổ xô ra đường, ước lượng thiệt hại cũng như dọn dẹp bãi chiến trận mà thiên nhiên đã càn quét. Tôi cũng không ngoại lệ, 5h sáng mẹ đã lôi cổ tôi ra khỏi giường. Tôi uể oải mở cửa bước ra. Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sau cơn bão, trời đất lại hiền hòa. Ánh nắng sớm mai chiếu qua những giọt nước mưa còn sót trên tán lá tạo thành khối cầu nhỏ lung linh, trong veo như pha lê.

    Sặc, tôi tự tát vào mặt mình hai cái, ngẫu nhiên thì lôi ra đâu cái nhìn tinh tế với xã hội quan trước mắt như vậy, thật chẳng giống tôi chút nào.

    [​IMG]
    Ảnh truyện ngắn hay Mật khẩu trái tim anh: Em chẳng thể mở


    Tôi là con người của thực dụng, chỉ tin vào hành động, nhìn bằng mắt, phán đoán bằng đầu, nghe bằng hai tai và ghét lý thuyết hão. Tôi năm nay 25 tuổi đã học xong cao học và có trong tay tấm bằng thạc sỹ kỹ thuật thông báo loại khá. Vì theo đuổi sự nghiệp tri thức nên đến bây giờ, tôi chưa có 1 mảnh tình nào vắt vai và cũng chưa thèm để ý tới một ai. Cho đến khi tôi gặp anh, ko sớm hơn một bước, không muộn hơn 1 bước chỉ vừa vặn để tôi nghe những rung động đầu đời bằng cái đầu lạnh của mình.

    Trời đang nắng bỗng trút một cơn ào ào như thác, mọi người xối xả tránh làn mưa hấp tấp này, tôi cũng hối hả phi vào shop trước mắt. Đó là một quán Internet với những cô cậu mặt búng ra sữa đang đeo tai nghe và dán mắt vào màn hình vi tính. Thấy ông chủ quán trân trối nhìn, tôi đon đả tươi cười:

    - Chủ quán, cháu ngồi một máy.

    Ông chỉ cho tôi 1 ghế ở dãy giữa. Tôi đến ngồi cạnh anh cũng giống như người bên phải đang ngồi cạnh anh. Mọi chuyện vốn ko có gì đặc biệt là nếu tôi không nhàm chán liếc mắt sang bên. Những ngón tay anh thon dài điều khiển con chuột với tốc độ ko nhanh ko chậm, cứ một lúc màn hình nhấp nháy, thì anh lại dừng tay, gõ gõ trên bàn phím chắc là chat với ai.

    Ha ha, anh ta cũng ko hẳn là con sâu game lắm. Tôi ngầm nhận xét: tán gái chơi game chăng. Nghĩ vậy tôi, liền đưa mắt lên nhằm kiểm tra anh 1 cách tổng thể.

    Woa! Con trai gì mà lông mi cong hơn cả con gái thế kia, tôi liếc nhìn hàng lông mi của mình mà thầm ghen tỵ. Ui! Anh ta tủm tỉm cười kìa, khóe miệng cong cong, má lúm đồng tiền! xinh xắn quá, Đoạn chat có gì hay ho mà anh cười như thế. Tôi đánh mắt qua màn hình máy tính, trong đầu liền nảy ra một ý...

    Rất chuẩn xác, tôi ngó được nick name và trang web mà anh ta đang truy cập. Internet công cộng này thật quá dễ để tôi chiếm được quyền làm chủ. Ba phút, màn hình của anh ta đen lại cũng là lúc tôi lấy trọn vẹn thông báo mà anh ta đang dùng. Hóa ra, anh là admin của một diễn đàn game. 1 admin thường là cao thủ máy tính hoặc là dân tu game thành thần. Tôi đánh giá anh ta ở loại thứ hai.

    nhanh chóng, tôi trở nên lính mới của diễn đàn này và trách nhiệm anh ta là phải chăm nom tôi.

    Nhưng... trời tạnh mưa rồi, tôi phải về nhà. Trên đường đi, tôi ko khỏi nghĩ về người con trai ấy. Tôi muốn chơi một trò chơi với chàng trai game thủ này.

    Và những thuật toán Pascal, những dãy số lập trình mà 7 năm qua tôi theo học giúp tôi tự vạch cho mình một quy trình các bước.

    Bước một đăng nhập diễn đàn game vào thời gian mà tôi xác định Admin là cao thủ tin học ko có nhà. Nhỡ gặp hắn cao siêu hơn, hắn knockout tôi thì chết. Tôi không biết chơi game nhưng tôi có thể phá nó. Các Moderator ra tay, đừng hòng! Phải chính Administrator là anh mới xong.

    Bước 2, thả 1 con virus. Xong! Anh ta sập bẫy.

    Bước 3 lấy thông báo cá nhân, địa chỉ trang mạng thế giới, kết thân, chat và thả 1 đường link. Xong! Anh ta sập bẫy.

    Bước 4, truy tìm địa chỉ IP. Xong! Anh ta sập bẫy.

    rút cuộc, tôi lượn lờ thăm nhà anh ta.

    Anh tên là Phong 26 tuổi, nghề nghiệp không biết, có lẽ chỉ ăn, chơi game và quản cái diễn đàn chưa có tiếng lắm đó. không quan trọng, quan yếu là anh ta có nụ cười xinh xắn và tôi thích anh ta. Anh ta thuê trọ cách nhà tôi 3 dãy phố. Sở thích đánh bóng rổ có lẽ sân bóng rổ ở đằng sau siêu thị. 1 dung lượng lớn bộ nhớ máy tính của anh là các phần mềm game, ở ổ D có vài bộ phim dán mác 18+. Hic, tôi điên lên xóa sạch. Có những giáo trình về công nghệ thông báo, có những tập tài liệu học cách kinh doanh quản lý và có vài bức ảnh hồi anh ta còn bé nhìn siêu đáng yêu, tôi sao chép hết về. Còn lại, ko có gì đặc biệt là nữa. Khoan có 1 thư mục được bảo mật. Tôi chẳng thể mở được nó nên sao chép về xử lý.

    Tôi là thạc sỹ khoa học thông báo nên việc giải nén thư mục này đối với tôi không có gì là khó.

    A là nhật ký này, những bức ảnh này, 1 mối tình đầu sướt mướt chăng. Nhật ký là của một người con gái viết về người yêu của mình.... Trang rốt cuộc đó là bức thư cô ta chia tay anh đẫm nước mắt ... với ai đó lãng mạn thôi. Đối với tôi ấy à, đó là cảm xúc khá thỏa mãn bởi tôi thu về được 1 chiến lợi phẩm ko phải nhỏ. Trong nhật ký này, cô ta nêu 1 cách tổng thể và yếu tố sở thích cũng như lề thói của anh ấy. Và tôi đã dùng nó 1 cách triệt để. Và ấn nút ''start'' trò chơi bắt đầu!

    ....

    ....

    .....

    Thế nhưng, giả lại thành thật. Tôi không ngờ, tôi và anh đã thành một couple xuất sắc trong 1 năm rồi đấy.

    1 năm, tôi để ý anh, anh cũng rất ân cần với tôi, tôi ko còn nhớ gì về những chuyện trước đây nữa. Tôi và anh chỉ là hạnh phúc, hạnh phúc và hạnh phúc. Nhưng có phải những thứ không khó có được thì cũng quá dễ mất đi.

    Hôm đó, tôi đến nhà anh, căn phòng trọ khá nhỏ nhưng gọn ghẽ và êm ấm. Buổi sáng, bầu trời cao xanh vời vợi, con mèo mướp anh nuôi đang xoay tròn tự bắt cái đuôi của mình trong tia nắng vàng rực rõ. Tôi gõ cửa ầm ĩ, và tự chuẩn bị tư thế tránh cái véo má túi bụi của anh. Nhưng ko, anh ra mở cửa, nhìn tôi mệt nhọc.

    - Anh sao vậy. tôi lo sợ hỏi.

    Anh chẳng nói gì mà âm thầm đi vào trong. Anh rót 1 cốc nước đưa tôi:

    - Em uống đi.

    - Sặc! Anh đàng hoàng tệ. Đến nhà anh bao giờ em cũng phải đun nước cho anh. Tôi cầm cốc và nói.

    - Em còn giặt cả quần áo cho anh, em mua cho anh bánh mỳ kẹp thịt rau thơm mà anh thích ăn nhất, buổi trưa em nấu cho anh món canh cá bánh đa mà anh khoái khẩu nhất, buổi tối em luôn gọi điện cho anh giục anh đừng quên giờ làm ca tối.

    Đáp lại tôi, anh tuôn ra một tràng.

    - Sao, anh cảm động à. Em không cần anh báo ân đâu, chỉ cần anh thực hiện lời hứa là chẳng bao giờ bỏ rơi em là được rồi.

    Tôi cười tít mắt, ra vẻ sung sướng. Đó là lời anh hứa trong ngày kỷ niệm 100 ngày chúng tôi yêu nhau, hôm đó anh cũng cướp mất nụ hôn đầu đời của tôi.

    >> >> truyen ngan hay
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai