vé xe giá rẻ mua sách online

Những vì sao lẻ loi

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoca.2009, 29/3/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    7/1/16
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nhìn lên bầu trời, tâm trạng của tôi cũng giống như những ngôi sao đang đứng cô độc một mình. Cùng là cô độc, lẻ loi, thật buồn mà không có ai hiểu. Giống như trên đời này ko còn ai lưu ý mình nữa, giống như bầu trời đêm sao sáng rồi lại vụt tắt

    >> đọc truyện ngắn

    >> truyen ngan tinh cam

    >> nhung cau chuyen hay ve tinh yeu

    Hôm nào ăn cháo y như rằng Sứt bị đái đêm mấy lần. Bà nội Sứt bảo: "Thằng này bệnh!". Mẹ Sứt bảo: "Trẻ con như thế là bình thường".

    Nhà tối, đèn dầu leo lét, phía sau nhà ko có đèn càng tối hơn. Bà nội Sứt dọa: "Gốc chuối sau nhà có ma!". Mẹ Sứt giục: "Con trai không được sợ ma. Ra gốc chuối mà đái!". Sứt sợ ma lắm. Nhân lúc mẹ chẳng chú ý, Sứt đứng ở thềm cửa đái tồ tồ.

    Mẹ Sứt ngồi trước cổng, huơ huơ đèn pin về phía đường quốc lộ. Đường quốc lộ cắt ngang xóm nhà Sứt, cứ tối lại là loang loáng ánh đèn xe.

    Có một chiếc xe tải đang lử đử tấp vào lề đường. Ánh đèn bấm của mẹ Sứt rạng rỡ hơn chiếu vào người đàn ông đang bước xuống xe.

    Người đàn ông cổ rụt, râu quai nón, dáng đi khệnh khạng như gấu. Đúng rồi! Là người đàn ông gấu. Người đàn ông gấu này là khách quen của mẹ, chỉ cần nhìn dáng người là Sứt nhận ra.

    Mẹ Sứt đon đả mời người đàn ông gấu vào nhà. Thấy Sứt đứng chồng ngồng ngoài cửa, người đàn ông gấu hỏi: "Sao không mặc quần vào cho nó?". Mẹ Sứt trả lời bâng quơ: "Kệ! 1 đêm nó đái mấy lần. Mặc quần làm gì cho vướng". Người đàn ông gấu ôm ấp eo mẹ Sứt, đủng đỉnh đi vào nhà. Thấy bà nội nằm võng ở góc nhà, người đàn ông gấu lại hỏi: "Ngủ chưa?". Mẹ Sứt thản nhiên: "Kệ! Tỉnh cũng quen rồi!". Bà nội Sứt nằm bất động trên võng. Người đàn ông gấu vồn vập bế mẹ Sứt vào buồng rồi đóng cửa lại...

    Vọng ra từ bóng tối là âm thanh thể hiện sự tàn tạ của cái giường.

    Bà nội Sứt chẳng thể nào đi vào 1 giấc mơ, tiếp tục phe phẩy quạt.

    Sứt vớ được cái đèn pin của mẹ cũng bắt chước huơ huơ nhưng ko soi ra đường quốc lộ mà soi lên bầu trời. Ánh đèn pin của Sứt có thể chạm tới những tại vì sao. Sứt nghĩ, những tại sao có thể là ánh đèn bấm của những ai đó trên bầu trời. Sứt bấm nút cho đèn bấm lấp láy. Nhấp nháy!

    thấp thoáng có một số ánh đèn bấm ở những căn nhà lụp xụp ven đường rọi ra đường quốc lộ. 1 đoàn xe tải chạy qua khiến nhà Sứt rùng rùng như có động đất!

    ***

    Chiều mát, ko có việc gì để làm, mẹ Sứt ngồi bắt chấy cho thím Muôn. Cả hai ngồi trên chõng, đầu tóc rũ rợi. Sứt ngồi chơi oản tù tì búng trán với cái Năm - con thím Muôn. Hai đứa ngồi dưới đất, đều cởi trần và gầy trơ xương. Cái Năm năm tuổi, kém Sứt một tuổi, nhưng khôn hơn Sứt nhiều. Chơi oản tù tì nó toàn ra sau Sứt 1 nhịp, chơi mười ván thắng chín ván. Sứt bị nó búng cho đỏ cả trán. Mẹ Sứt bảo Sứt là đồ ngốc. Sứt ấm ức chỉ vào lỗ thủng to đùng ở đũng quần của cái Năm bảo nó là đồ không có chim. Mẹ Sứt với thím Muôn cười như nắc nẻ. Thím Muôn bảo: "Sau này cho hai đứa làm vợ chồng". Câu này có vấn đề! Bà nội Sứt đang bỏm bẻm nhai trầu cũng phải thốt lên: "Loạn! Anh em con chú con bác lấy nhau có mà loạn!". Thím Muôn biết mình lỡ lời, tái mặt, vân vê vạt áo nhìn về phía đường quốc lộ. không khí trở thành ngột ngạt. Mẹ Sứt bỏ con chấy vừa bắt được vào mồm cắn kêu cái "tách"!

    Bà nội Sứt nhổ toẹt bã trầu vào bô, rồi lọm khọm xách bô ra sau nhà. Bà nội đi khuất hẳn thì mẹ Sứt mới hỏi thím Muôn bữa qua có khách không. Thím Muôn hớn hở kể có tay tài xế người thái bình tuần trước đến tuần này quen mui lại đến, xong việc còn cho thêm mười cái bánh gai. Tay ấy sung và hào phòng lắm. Lát nữa mẹ Sứt cho Sứt sang nhà thím mang mấy cái bánh về mà ăn. Thím Muôn nói đến đây, cái Năm đang chơi bỗng giẫy nảy, khóc lóc đòi về. Mọi lần Sứt khóc là mẹ dọa đánh, vậy mà lần này cái Năm khóc mẹ lại khen cái Năm còn bé mà khôn đáo để. Người lớn thật bất công! Sứt bĩu môi nhắc lại sự thật lạ lùng và đáng xấu hổ của cái Năm: Đúng là đồ không có chim!

    ***

    Sứt không ngủ với mẹ mà ngủ ở giường của bà nội. Giường của bà nội do ông nội đóng, làm bằng gỗ lim, đen bóng. Mẹ Sứt ngủ trong buồng, tiếp khách cũng trong buồng. Giường trong buồng làm bằng gỗ thông, bị mọt cả bốn chân giường, mỗi lần mẹ tiếp khách nó hay kêu cọt kẹt khiến Sứt rất khó chịu.

    Từ lâu lắm rồi bà nội Sứt ko nằm giường, toàn nằm võng. Võng được mắc ở góc nhà, ngay cạnh ban thờ ông nội. Có đêm, Sứt chợt tỉnh giấc thì thấy khói hương ngun ngút trên ban thờ. Bà nội bảo: "Ông nội Sứt vừa về, véo chim Sứt mấy lần mà Sứt không biết gì!". Sứt lấy làm lạ hỏi: "Ông nội có phải là ma?". Bà nội chửi: "Cha bố anh! Ông nội anh còn hơn cả ma! Ông nội anh là một linh hồn!". "Linh hồn là gì?", Sứt ngơ ngác hỏi mẹ. Mẹ bảo: "Linh hồn ông nội chỉ xuất hiện trong giấc mơ của bà nội". Ồ! Giấc mơ thì Sứt biết. Bởi Sứt từng mơ được lái 1 chiếc xe tải khổng lồ chạy bon bon trên đường quốc lộ. Sứt còn mơ thấy một vì sao rơi thẳng xuống sân nhà mình... linh hồn xuất hiện trong giấc mơ, vậy thì xe tải, vì sao, mẹ, bà nội, thím Muôn, cái Năm... đều có vong hồn. Nhưng còn bố? Sứt chưa bao giờ mơ thấy bố, liệu bố có linh hồn? Sứt hỏi mẹ đã bao giờ thấy vong hồn bố chưa, mẹ lẳng lặng gật đầu, cầm đèn bấm ra sân để soi về đường quốc lộ.

    ko 1 chiếc xe tải nào tấp vào lề đường.

    Sứt mất ngủ nên đến ngồi cạnh mẹ, bắt mẹ kể cho nghe về những linh hồn trong giấc mơ của mẹ.

    Câu chuyện vừa bắt đầu thì bị cắt ngang bởi thím Muôn. Thím Muôn dẫn 1 người đàn ông nhỏ thó đến gặp mẹ, và bảo, người đàn ông này là phụ xe của tay tài xế người thái bình, vẫn còn chưa vợ nên mẹ Sứt phải phục vụ nhiệt tình. Mẹ Sứt nở 1 nụ cười ngượng ngập mời người đàn ông vào nhà.

    ko biết trong nhà bà nội đã đi vào 1 giấc mơ chưa?

    Sứt cầm đèn pin của mẹ soi lên bầu trời. Bầu trời như một tấm thảm nhung óng ánh sao. Sứt bật dậy khi thấy 1 tại sao vừa vụt qua bầu trời. Sứt tự hỏi tại vì sao ấy có phải là một linh hồn?

    ***

    Bà Tư có vong hồn đáng mến nhất! Trong giấc mơ của Sứt, bà Tư cười hiền hậu, mắt sáng như sao. Mấy hôm liền Sứt mơ thấy bà Tư. Mỗi sáng tỉnh dậy là Sứt lại háo hức đến nhà bà Tư để học chữ, để xem mắt bà Tư còn sáng như sao nữa ko. Bình thường, hai mắt bà Tư sâu hun hút như mắt của bà nội.

    Nhà bà Tư bán tạp hóa, cũng ở ven đường quốc lộ, cách nhà Sứt hơn một cây số. Hôm trước tiên Sứt với cái Năm đến nhà bà Tư xin học chữ có thím Muôn đi kèm. Những hôm sau Sứt với cái Năm quen đường, cứ dung dăng dung dẻ đến lớp.

    Lớp học xóa mùa chữ của bà Tư có mười đứa, nhỏ có và lớn cũng có. Đứa lớn nhất đã dậy thì, đã mặc nịt vú, cao lênh khênh. Đứa nhỏ tuổi nhất trong lịch sử của lớp học này là cái Năm.

    Ba hôm đầu, Sứt và cái năm học được ba chữ : O, Ô và Ơ! Ba chữ ấy bà Tư dạy thế này: "O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội mũ, Ơ thì có râu".

    Chữ của cái Năm giống lời bà Tư dạy hơn cả. Chữ của Sứt méo xẹo, đầu to, đít tóp và nhảy dòng loạn xạ. Bà Tư cổ vũ Sứt, bảo Sứt về mua cái bảng tập viết cho đỡ tốn giấy!

    Cái Năm về lu loa với mọi người ở nhà rằng Sứt học dốt. Mẹ cốc đầu Sứt một cái rõ đau. Sứt ức lắm, đặt kiên tâm phải viết đẹp hơn cái Năm.

    Hôm sau, nhà Sứt nhìn chỗ nào cũng thấy chữ O: Chữ O đỏ choét được viết bằng mẩu gạch vụn trên nền nhà, chữ O đen xì được viết bằng hòn than trên bờ tường, cho đến chữ O ươn ướt, nhầy nhầy được viết bằng nước mũi trên be giường... Thấy Sứt ham viết chữ, bà nội khề khà bảo: "Có chí thì nên!". Mẹ Sứt thì lắc đầu, sẵng giọng: "Thôi được rồi! Để mai mẹ mua cho mày cái bảng".

    Những buổi học sau Sứt được bà Tư khen là có tiến bộ. Chữ của Sứt đã đẹp gần bằng với chữ của cái Năm. Nhưng cái Năm lại hơn hẳn Sứt ở mục tiêu tìm mọi cách. Trong khi Sứt kiên tâm viết đẹp bằng cái Năm thì cái Năm lại quyết tâm đọc được chữ trên ti vi. Xóm này chẳng nhà nào có tivi, nhưng ý đồ của cái Năm đúng là ghê gớm thật!

    ***

    Xóm nhà Sứt ko có điện nên được gọi là xóm mù mờ. Nhà bà Tư ở xóm bên, xóm đấy lại có điện, có ti vi. Tối tối dân xóm nhà Sứt thường kéo nhau đến nhà bà Tư để xem ti vi. Ti vi 14 inch, hình vuông, có màu rất sống động. Bà Tư chu đáo đóng hẳn ba cái ghế dài và tối nào cũng có tích chè xanh để phục vụ bà con. Ai mua quà ở quán nhà bà Tư thì mua, còn nước nôi thì miễn phí.

    Sứt thích xem hoạt hình, xem thế giới động vật, xem phim cũng được nhưng ko hiểu lắm. Xem thời sự càng ko hiểu gì luôn. Thời sự toàn chính sách, pháp luật, giá xăng, giá vàng, ma túy, mại dâm... xem đau đầu nên hầu như chẳng ai thích xem. Chương trình thời sự đông người xem nhất là chương trình phát sóng ở đài địa phương hôm tối chủ nhật vừa qua. người ta làm 1 phóng sự mười lăm phút về xóm nhà Sứt cơ đấy!

    Sứt láng máng nhớ cách đây vài tuần có mấy người lạ mặt cầm máy quay phim đến nhà Thím Muôn và ở đó đến tối om. Thím Muôn sang kể với mẹ Sứt đấy là mấy người của đài truyền hình, họ cho thím Muôn những năm trăm nghìn và bảo thím kể về cuộc đời ở xóm mù mờ, kể về nghề mưu sinh, càng kể khổ càng tốt, lên tivi sẽ giấu mặt không ai biết đâu mà lo.

    người ở đài truyền hình đã giữ lời hứa. Phóng sự về xóm tù mù dài mười lăm phút, trong đó có mười phút phỏng vấn người nữ giới đang ngồi trong bóng tối. Người nữ giới sụt sịt kể:

    "Dân xóm em khổ lắm anh ạ! Ai đời đường điện cao áp như mấy cái dây thừng trên đầu thế kia mà không có điện. Đất này lúa ko mọc nổi, ko có điện chẳng biết làm gì mà ăn. Đàn ông, người đi biển, người đi tìm trầm... Người đi tìm trầm hú họa mới có người trở về, có tiền là đưa vợ con thoát ly chứ ở cái đất này làm gì. Còn người đi biển - nói đến đây người đàn bà nức nở - cơn bão chan chu chan chiếc gì đấy đi 1 lượt mười mấy người. Chồng em với ông bác cũng mất trong cơn bão ấy... đàn bà như tụi em chỉ biết ở nhà trông con, giữ đất, ko đi khách thì kiếm cái gì mà ăn..."
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai