đồng hồ cao cấp giá rẻ

Tuần có 6 ngày

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoca.2009, 10/3/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    7/1/16
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Cõ lẽ ai cũng biết một tuần là phải có 7 ngày. Nó đã là một quy luật tự nhiên. Nhưng vì sao trong câu chuyện lại chỉ nói một tuần có 6 ngày,phải chăng có điều gì ẩn dấu bên trong. Đó là câu nói mà mẹ đã nói với nó khi bố nó đi. Vậy để hiểu được hết ý nghĩa câu nói mà người phụ nữ đó nói với người con. Mời mọi người đọc truyện ngắn dưới đây và cảm nhận

    Xem thêm: truyện ngắn tình yêu

    Bố đi vào hôm thứ sáu. Mẹ ấp ủ nó vào lòng: "Bây giờ một tuần chỉ có sáu ngày thôi". Rồi mẹ lặng im nhìn chiếc áo cũ của bố treo trên mắc.Nó vẫn đi học vào ngày hôm sau và chỉ nghĩ về bố. Mãi tới chiều mẹ mới đón về. Thằng Vinh còi quệt tay ngang mũi bảo: Tối nay Các bạn tớ đi xem kịch. Tớ chào ấy nhé. Mãi đến tuần sau chúng ta mới được gặp nhau cơ đấy.

    Nó lắc lư cái đầu và nói một cách đầy nghiêm túc:

    - ko, 1 tuần chỉ có sáu ngày thôi.

    Nhưng thằng bạn nó đã chạy biến ra cổng, miệng hét toáng lên: "Hôm nay là thứ bẩy. Hoan hô!".

    Buổi tối, hai mẹ con tắt vô tuyến đi ngủ sớm. Chiếc gối của bố đặt giữa hai mẹ con. Nó cảm nhận được rất rõ hơi ấm của bố, mùi mồ hôi quen thuộc của bố và ngủ thiếp đi, thật thanh bình.

    Có một lúc nào đó giữa đêm, nó chợt tỉnh giấc bởi những giọt nước mắt ấm nóng khẽ khàng rơi trên má. Sáng hôm sau nó thấy mắt mẹ thâm quầng. Nó thầm thì:

    - Tuần có sáu ngày mà lâu nhỉ, mẹ nhỉ?

    Bố chẳng tin tức gì về cho hai mẹ con. đôi khi có những người bạn tới hỏi thăm về bố. Nhưng mẹ thường lắc đầu và thở dài.

    Nó hay đứng trong bóng tối, nắm vào ống tay áo cũ của bố: "Bố sẽ về, bố nhỉ!. Tuần lại có bẩy ngày".

    nhưng mà bố đi mãi. Cái máng nước sau nhà bị vỡ. Mùa mưa, nước tràn lênh láng vào nhà. Con mèo con rên hừ hừ, nằm khoanh tròn cuối giường. Cái cổng sắt bị kẹt chẳng có ai sửa. Thứ bẩy mẹ phải nhờ người đến giúp. Chú ấy tốt lắm. chú mang lại cho nó những quả bóng bay xanh đỏ. Chú làm đến bữa ăn cơm vẫn chưa chịu nghỉ. đôi lần mặt chú cứ đỏ lựng lên, nhìn mẹ. Nó hát bi bô và kể cho chú nghe về bố, về tuần có sáu ngày. Chú bảo:

    - Sao tuần lại chỉ có sáu ngày? Thứ bẩy tới chú đưa hai mẹ con đi ăn kem nhé. Cháu có thích ngồi đu quay không?

    Suốt cả tuần, nó hồi hộp chờ đợi cái ngày ấy. Đã lâu lắm rồi. Nó khoe cả với thằng Vinh còi. "Tớ sẽ đi ăn kem. Cả ngồi đu quay nữa". Nhưng đến khi mẹ tắt đèn, khoá cửa, nó bỗng nhìn thấy chiếc áo cũ của bố treo trơ trọi trên tường. Nó nhảy phắt ra khỏi xe, chạy vào nhà, cương quyết: "Thiếu bố, cháu không đi đâu".

    Mẹ buồn lắm. Khoé mắt mẹ óng ánh nước. Chú ở lại rất khuya để nói chuyện cho mẹ khuây khoả. Còn nó lên giường, áy náy ngủ cạnh chiếc gối thơm mùi mồ hôi bố.

    Mẹ ko còn nói về tuần có sáu ngày. Càng ngày mẹ càng đẹp. Nhưng hay quên. thỉnh thoảng nó định nhắc mẹ nhưng nghĩ như thế nào lại lặng im.

    Nó cũng quen dần với sự có mặt thường xuyên của chú trong nhà. Chú cười giống bố nhưng dù sao chú cũng chẳng hề là bố. bởi thế nó không thích cái kiểu chú nhìn mẹ. Chú thay mẹ đón nó lúc tan học. Hầu như chẳng bao giờ chú hoàn thành công việc ấy vì cứ thoáng thấy bóng chú, nó lại vòng sang cổng sau, chạy tót về nhà. ở lớp, nó ghét cả thằng Vinh còi - cái thằng thường huênh hoang về những ngày thứ bẩy vui vẻ. Còn nó, chẳng bao giờ nghi ngờ rằng một tuần chỉ có sáu ngày, cho tới khi bố trở về.Thực ra bố cũng có gửi thư nhưng chỉ có mẹ đọc. Mà cũng thưa thớt lắm. Thậm chí, càng ngày mẹ càng tỏ vẻ ít háo hức với những lá thư mực xanh nguếch ngoác ấy. Mẹ cất kỹ chúng trong tủ quần áo. Có lần nó lén lục ra xem và hết sức kinh ngạc khi thấy có những lá thư chưa từng được bóc. Nhưng đa số đều đã nhàu nát.

    Chú với mẹ cãi nhau. Chú nắm lấy tay mẹ còn mẹ lại giằng ra. Chưa bao giờ nó thấy mẹ đối xử với chú như thế. Mẹ hối hận nó ra mở cổng cho chú về. Cái cổng đã được chú sửa cận thận tới mức khi mở ra không còn nghe thấy bất kỳ 1 tiếng kêu nào.

    Chú bế thốc nó lên và dụi đầu nó vào ngực áo. Nó ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc của mẹ. "Chú sẽ nhớ con lắm đấy, nhóc ạ".

    Nó biết chú đang buồn. Cái cười của chú lúc buồn càng giống bố hơn. Nhưng chú không hề là bố.

    Tối thứ bẩy, hai mẹ con tắt vô tuyến đi ngủ sớm. Nó nhường gối của bố cho mẹ ấp ôm.

    Sinh nhật mẹ, có một bác đến mừng. Bác ôm theo một lẵng hoa hồng to chưa từng thấy. Trong một buổi tối mà bác đốt trọn cả bao thuốc. Mùi thuốc lá ngàn ngạt trong phòng làm nó thấy nghẹt thở, phải bỏ ra ngoài. Bố cũng hút thuốc lá. Thuốc lá của bố khét hơn. Nhưng mỗi lần hút, bố hay ra ngoài sân.

    Dần dần, như 1 thói quen, bác cứ đến nhà, nó lại bỏ đi. Những hôm trời mưa nó nhận thấy vết bánh xe của bác ngay từ ngoài ngõ. Mẹ ít trò chuyện với nó hơn. Có hôm, nó thấy mẹ ngồi lần thần trước vô tuyến rất lâu. Nó đâm nghĩ ngợi. Trong thâm tâm, nó mong bố sớm về.

    Giỗ ông nội, chú Miên lên nhà đón nó từ sáng sớm. Bố cũng viết thư về nhà cho bà. Bà hỏi:

    - Con có quấy mẹ Hương không? Mẹ Hương có hay khóc không?

    Lúc mẹ đến, cả hai mẹ con cùng vào thắp hương cho ông. Các cô các chú ai cũng khen. Đến tối, nó đòi ở lại trò chuyện với bà. Mẹ phải về để hôm sau đi làm sớm.

    Nhà nồng nặc mùi thuốc lá. Nó kéo hết rèm cửa sổ cho thoáng. Cũng chính lúc ấy nó nhìn thấy 1 đầu mẩu thuốc lá nằm trên gối bố. Nó hốt hoảng nhào tới. Những ngày hôm sau, ko còn ai đến viếng thăm nhà nó nữa. Chiếc gối của bố âm thầm nằm trong tủ quần áo.

    Bố về ồn ào như một cơn lốc, da đen sạm, nụ cười sáng bóng lên. Nó chẳng làm được việc gì cả, chỉ ôm chầm lấy bố. Mẹ đón bố thâm trầm hơn. một bữa ăn đúng theo sở thích của bố. Nhà cửa sáng sủa hơn, thơm tho. Bố kể chuyện về những chuyến đi, về thời tiết. Chưa bao giờ nó cảm thấy hạnh phúc đến như thế.

    Buổi tối, nó mở tủ và lấy gối cho bố - chiếc gối bị thủng một lỗ. Nó lặng lẽ đặt sấp mặt gối xuống.

    "Bố ạ, mai con sẽ kể cho bố nghe một chuyện".

    Nó suy nghĩ rất lâu để tìm cách mở đầu câu chuyện.

    Cả ngày hôm sau bố hết sức bận rộn. Cái bàn học của nó bị long một chân. Cửa kính bị vỡ. Cống bị tắc. Nhưng bố vẫn nhớ những gì nó đã hứa.

    "Có chuyện gì đã xảy ra hả con?"

    Nó nhìn lại chiếc gối lần nữa và vẫn chẳng thể khởi đầu được.

    "Mà sao bố đi lâu thế? Con cứ đợi, đợi mãi".

    Bố bật cười trước cái giọng bà cụ non của nó.

    "Được rồi, tối bố sẽ đưa hai mẹ con đi chơi phố".

    Buổi chiều đi học về, nó nhìn thấy mẹ đang ngồi khâu áo cho bố - cái áo rách xác xơ 1 bên lưng. Chính khoảnh khắc ấy, nó quyết định lặng im.

    bao nhiêu lâu rồi, nó mới đích thực được hưởng một tuần không chỉ có sáu ngày.

    Xem thêm nữa: truyen tinh cam hay

    hoặc doc truyen tinh yeu
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai