vé xe giá rẻ iphone 12 giá rẻ

VÁN CỜ cuộc đời

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 15/1/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Cuộc sống này luôn là những lần đánh cược. Con người ta thường tính toán hầu hết vật dụng quanh đó nhưng lại vô tình khiến cho mất đi những thiết bị siêu quan yếu . tất cả lời khuyên đều là vô dụng. hãy sống chậm lại. Nhìn nhận lại bản thân xem đã được gì và mất gì. Đã học được những gì và định hướng tiếp tục con đường của mình rồi hãy tiếp tục bước.

    Xem thêm tại doc truyen

    Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như thế cục, chỉ khi bị dồn vào đường cùng chúng mình mới biểu hiện được bản lĩnh thật sự của mình.

    Chiều, khiến cho việc chán xuống quán trà đá cạnh siêu thị ngồi ngắm mưa, nghe đài FM. Việc thì ko trôi, dự án bị delay cả tháng chưa sở hữu hướng giải quyết. Kiểu này chắc lụt là chiếc chắc, lãnh đạo sẽ làm cho um lên cho mà xem. khi không thấy sao làm cho kỹ thuật nó lại khổ thế, trăm trang bị đổ đầu. Điện thoại hết sạch pin vì liên tục nghe khách hàng gọi giục rồi PM thúc đít. Đau hết cả đầu. biết thế khi trước thi xừ nó Kinh Tế, Ngoại Thương, hay Nông Lâm Nghiệp đi cho nó trong lành. Nhẽ lại bỏ?



    Mình rít ngay lập tức 2 điếu thuốc rồi hóng ra đường, nghĩ suy lan man, vô định. Mới hơn 2h, hãy sớm, quán nước có mỗi mình sở hữu ông lão, tiếng từ cái đài cũ của lão rè rè, nghe vô cùng chối tai nhưng lại dâng lên một cảm giác cũ kĩ mà thân thuộc đến lạ. Chợt nhớ trước nhà mình cũng mang 1 dòng đài FM rè rè như thế, quấn dây cao su nhằng nhịt. Ông nội thường với ra đặt trên cửa sổ, vừa nghe đài, vừa đọc mấy cuốn kiếm hiệp của Kim Dung vô cùng thư thái. sở hữu lần ông để nó trên cửa sổ quên cầm vào, mưa hắt cả vào trong nhà, ướt hết. Sáng hôm sau thấy ông hì hụi bật mãi ko lên, bố bảo ông bỏ nó đi để chọn mẫu mới. Mình nghe cũng tối ưu, cái đài ấy cũ lắm rồi, vả lại tiếng thì khi nổ khi ghé, tuy nhiên ko biết sao ông nhất định giữ lại và đem đi sửa. Mình ngày đấy còn bé, nghĩ ông gàn dở, đơn giản đồ đoàn dùng cũ rồi, hỏng thì cần thay, thế thôi. Bảo ông, ông chỉ cười: "Đồ sở hữu cũ hay ko là ở người, bỏ đi hay có sửa cũng ở người. những đồ vật ở lại sở hữu mình thì cần trân trọng."

    hiện tại sau bao nhiêu năm rồi, ông cũng đã mất, nghĩ lại lời ông mới ăn nhằm. Cứ động vào việc gì khó lại mường tượng chuyện từ bỏ thì chả ai trân trọng mình cả. Rồi cuộc thế mình cũng như mẫu đài bỏ đi thôi, nói gì tới những mong ước. Cuộc sống cũng vậy, ở thời buổi này người ta từ bỏ một đồ vật gì, từ bỏ tình yêu, 1 cuộc hôn nhân nó đơn thuần quá. bữa qua, nghe tin vợ chồng đứa bạn vừa mới li hôn, mình đã sốc. Yêu nhau 3 năm, trải qua bao nhiêu sóng gió, để rồi lấy nhau chưa đầy 1 năm đã đưa nhau ra tòa. Họ hàng 2 bên bao biện vã nhau, lời qua tiếng lại đủ cả. Vì đâu mà phải lỗi. Mình ko biết mẫu đích cuối cộng bọn nó hướng đến với buộc phải là hạnh phúc hay không nữa? Thật buồn.





    - Này, uống thêm cốc nữa chứ? khiến cho mang ông ván cờ không?
    Mình đang tiu nghỉu nghe thấy giọng ông lão thì giật mình, biết ý quay lại gật gật. Ừ thì làm cho ván cờ cho nó thông đầu, giải tỏa, nghĩ lắm rồi cũng toàn bế tắc.

    - Ông quân đỏ hay quân xanh? Cháu đi trước nhá!

    - Ờ, được, mày đi trước. Lão quân nào cũng được.

    Chơi thua lão liên tục 3 ván trắng không gỡ, nghĩ bực, nhìn nước cờ lão đi siêu thường ngày mà khiến cho mình thua chóng vánh thế. Mình nghi cho lão ăn may thôi, trình cờ mình đâu tệ hại xuống cấp tới mức mà thua lão sâu thế được. tuy nhiên rồi ván thiết bị 4, rồi thứ 5 cũng chả hơi khẩm hơn. Mình đề nghị ngừng lại ko chơi nữa, cái ngày gì mà đen thế ko hiểu. Bố khỉ. Lão cười, đưa hớp trà lên miệng thổi thổi:

    - Cảm ơn đã dường lão

    - ko, cháu sở hữu nhường nhịn đâu, oánh khôn cùng rồi đấy ạ, mồ hôi còn chảy ròng ròng đây. Ông xem!

    Lão nghe xong ngừng mẫu quạt nan trên tay rồi đựng bàn cờ lên nóc chồng ghế.

    - tuổi xanh chúng mày vội lắm, háo thắng nữa, lúc nào cũng muốn dồn người khác đến chân tường tuy nhiên lại thiếu sự trù bị và giai đoạn.

    Mặt mình nghệt ra.

    - Cháu không hiểu.

    - Thế này nhé, lão hỏi khí ko phải mày đang với chuyện gì đúng không?

    - Vâng, sao ông hiểu ạ?

    - Chơi cờ, buộc phải nhất là dòng tâm, tâm không vững thì nước cờ không nhan sắc, thế trận ko sâu được, rất dễ bị người ta lợi dụng sơ hở. Còn nữa, nhu yếu sự trù bị, kết hợp của nhưng con cờ khác để tụ hợp vào một mục đích, 1 con xe chẳng làm nên trò trống gì khi đi 1 mình cả. Cờ, đại cục sau cộng mới biểu hiện được thua thắng, thiệt một nước, mất vài quân thì mang gì là lớn tát.

    Haizzz... Mình thua rồi, thua toàn diện ko phán kháng. Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc thế, chỉ khi bị dồn vào đường cùng chúng mình mới diễn đạt được bản lĩnh thật sự của mình. hẵng cứ nghĩ đó là 1 thời cơ, thay vì ngồi trách móc bản thân và đổ cho số mệnh đem lại cho mình các vật dụng đen đủi. Cứ la lên oai oái thì vận đen hay các đồ vật dồn ép mình cũng đâu sở hữu giới hạn lại. Và như thế, chuỗi bất hạnh của thế cuộc sẽ kéo dài ra mãi mãi.

    chung cục, trải qua bao thăng trầm sóng gió, thì điều ta mường tượng, ta muốn phát triển thành mới khiến ta thôi thúc và trằn trọc hoặc chìm trong hối. 1 vài bước lùi trên con đường cũng sở hữu sao khi chúng giúp ta đi đúng hướng. Sống mà phẳng lặng quá thì cũng với gì để đề cập đâu. mang cần không? Thôi, lên đương đầu tiếp, cộng lắm là out về lại con số 0. Sợ quái gì!

    Xem thêm truyen hay
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai