xa nhau rồi

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 5/4/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    cô đơn chẳng hề là một mình cô đơn âm thầm sống trên cuộc đời này mà cô đơn chính là sự khoanh vùng trong tâm hồn mỗi chúng ta. hãy đừng khoanh vùng nó lại mà hãy thả nó vào mọi nơi mọi thứ để ta được trải nghiệm những cảm xúc mà ta không dễ gì có được. Hãy sống là chính mình đừng sợ gục ngã sẽ giúp bạn có thể đi được xa hơn

    xem them nhung truyen ngan hay

    Em đã biết anh biết chuyện của em, nhưng nhất định không thể biết được toàn bộ. Mà dù anh có biết hết đi nữa thì em cũng muốn, tự em, em nói với anh "cái điều uẩn khúc ấy". Anh là người con trai chưa quá một lần yêu, còn em đã một lần yêu, chưa làm vợ nhưng đã làm mẹ. Anh đã đến với em mà không định kiến, vượt qua định kiến, em ko mặc cảm, nói với anh toàn bộ không phải vì tự ti.

    Lân đã về nông trường vào cái thời kỳ sóng gió nhất. Sản lượng cam dăm năm nay cứ tụt dần, tụt dần. Cậu em trông già hẳn đi, mới có trên năm mươi nhưng cứ như đã sáu, bảy mươi, tóc bạc ra từng đám, lưng như còng hẳn xuống. Là người khai sinh ra nông trường, làm giám đốc từ ngày "khai thiên lập địa" cho đến hiện nay, cụ coi cây cam là con đẻ của cụ, là nỗi lo toan, cũng là niềm tự hào, nói hơi quá nhưng đó là sự nghiệp của cụ. Mợ em vẫn công tác ở tỉnh hội đàn bà, năm chỉ mươi ngày phép, muốn cũng không thể coi sóc đẩy đủ cho ông cụ được. Thằng con trai vẫn ở quân nhân biền biệt, ko thèm về phép. Nhà trường vắng. Em tốt nghiệp trường trung học chuyên nghiệp thống kê thì cậu em xin em về nông trường. "Về Sao Ðỏ, cậu cháu ở với nhau cho vui", cậu em bảo thế. Bố em đi công tác xa, cậu cũng như bố vậy.

    Dạo ấy chủ nhật nào, chú Hưng, phó giám đốc cũng đến nhà. Chuyện chỉ xoay quanh việc làm nhằm nhè lỗ của nông trường. 1 người thì cho tất cả đều do khoa học lao động kém, công nhân làm dối, làm ẩu, cỏ cuốc không sạch, phân bón ko đều, có người còn bớt phân để trồng mía trong vườn... 1 người thì lại đổ cho thời tiết. "Trời đất làm ác thật. Ðấy chú thử tính lại xem. không năm nào mưa thuận gió hòa, không hạn thì lụt, sương muối cứ kéo dài hàng tháng..."

    Tiếp đó là những cuộc họp kéo dài cả ngày. Ðịnh mức chặt chẽ hơn, phân bón đầu tư nhiều hơn. Nhưng năng suất không báo hiệu một sự ổn định nào. Cũng 1 thông số kỹ thuật như thế, điều kiện thời tiết, coi sóc như thế, nhưng lô này lên, lô kia xuống. Nhưng nhìn chung, vẫn là xuống, như có quy luật. Lân về trong sự hi vọng của em, nhưng không đổi thay được gì cả, những quả cam vẫn úa vàng trước khi vào mùa chín. Con người ấy có thể thay đổi được gì, ai có thể đợi mong cái gì ở anh ta, em lý lẽ và thăm dò mà nghĩ thế! Lân xuất hiện trước mặt bọn con gái như 1 tài tử về những cái tài vặt chứ không hề về sự thông thuộc về cây cối. Là 1 kỹ sư trồng trọt, chuyên gia về cây cam như lời đồn, nhưng lại rất mê say bơi lội, ném hết cả những buổi chiều chủ nhật lên sân cỏ, vào phòng nhảy, vào một đĩa nhạc mới. Sẵn sàng chạy theo những đam mê nhất thời, vô bổ, dễ cuốn hút bởi những cuộc tán chuyện ko tiếc thời gian của những anh chàng chưa vợ. Cũng săn đuổi một bộ phim đang ăn khách... Chờ đợi Lân đưa lại một cái gì cho nông trường? Thật là mịt mờ, không trông đợi được 1 cái gì cả! một lần em ở đội 7 về nông trường bộ, còn Lân ở bể bơi về. Lân gọi em. Biết có biết, quan tâm có lưu ý, một kỹ sư mới về nông trường, lại đẹp giai, sống hào phóng, sinh hoạt tài tử, cô nào mà chẳng để ý nhận xét, nhưng gặp để trò chuyện tay đôi thì chưa. Ðây là lần trước tiên làm quen. Với hàng chục cô gái ở nông trường bộ mà anh ta biết tên em không phải vì em có gì tuyệt vời mà chỉ vì em là cháu gái ông giám đốc.

    - Hương đi đâu về? - Anh ta hỏi một cách rất thân mật, ra vẻ hỏi vợ, dù sao vẫn là suồng sã, thô lỗ.

    - Chủ nhật em đi loăng quăng thăm mấy đứa bạn - Em nhìn Lân từ đầu đến chân mà nói: - Anh Lân về đây, đội bóng của nông trường mừng lắm!

    - Sao Hương biết?

    - Ðội bóng đang thiếu mũi nhọn vớ được ông "vua phá lưới" như anh bằng bắt được vàng còn gì! Sao anh không chuyển hẳn sang đá bóng chuyên nghiệp hoặc bơi lội chuyên nghiệp?

    - Tôi cũng đang muốn - Anh ta đáp thủng thẳng và cười cười. Lân không hề là người dễ tự ái.

    - tổ chức Bộ thế mà giỏi đấy anh ạ, tìm cho nông trường 1 danh thủ bóng đá xuất sắc.

    them nhieu truyen cam dong


    Chờ đợi sự phản ứng của anh ta nhưng anh ta không nói gì cả, chỉ cười cười. Chuyện bóng đá, chuyện làm quen ban đầu mà em vẫn bốp chát như thế. Mặc, em đâu muốn mơn trớn 1 người nào, cũng ko muốn tiếp cận với Lân. Nông trường đang cần 1 kỹ sư trồng trọt. Cây cam đang cần 1 cách xử lý mới cho nó. Con trai cần phải hướng tới 1 mục đích lớn lao. Nhưng Lân chỉ là một anh chàng thích trổ tài vặt với bọn con gái. Ðến chỗ rẽ, anh ta dừng xe lại và hỏi:

    - Hương có vội gì không? nếu không ta đi dạo một đoạn.

    một bắt buộc táo tợn! Ði dạo 1 đoạn, nghe cũng hay. Em bảo:

    - Em đang vội, nhưng nếu anh cần em sẽ đi - Và em đang quay xe. Lúc ấy em đang vội thật, em cũng đang theo đuổi 1 suy nghĩ về cây cam nhưng có thể để tối làm. Mới hơn ba giờ. Vả lại xem anh chàng lông bông này làm cái gì.

    - Từ lâu tôi đã có ý định cùng với Hương đi dạo 1 ngày, nhưng tôi muốn từ từ. Nhưng hôm nay tiện thể, xin Hương hãy cùng đi với tôi.

    - Sẵn sàng thôi, nhưng em thích đi bộ và ko quá ba mươi phút.

    - Xin chấp thuận điều kiện thời gian, nhưng nếu ba mươi phút mà đi bộ thì chả được cái gì cả.

    Lân nói với vẻ hết sức nhũn và phục tùng. Nói thật lúc ấy nhìn cái vẻ mặt nhún nhường kia, em đã thoáng có 1 ý nghĩ: con người có nhiều tài vặt này đã bắt đầu bộc lộ sự tầm thường của mình; trước mặt các cô gái, nhất là những cô gái đẹp, thì nhũn nhường và xu nịnh để đạt cho nhanh mục đích.

    Em và Lân đạp xe đi. "Anh muốn đi đội nào?" - "Tôi muốn khởi đầu từ đội 15, rồi ngoặt sang đội 13 một tý, có hơi trái đường, lại trở sang đội 12, từ đó chỉ cần 1 vòng cung thôi là hết các đội 6, 7, 5, 4 và về cơ quan bộ".

    Mới về mà biết thông đạt địa hình như thế cũng là khá. Nói lại với anh quy hoạch cam hồi đó hơi khác cây mía bây giờ. Ðội 15 là đội trọng tâm, là sự điển hình của cung cách làm cây cam, là nơi tụ họp những chỉ tiêu kỹ thuật, nơi vận dụng mọi quy trình công nghệ mới đầu tiên khi nhập khẩu đến nông trường. Gần mười năm nay đội 15 vẫn thế, là nơi được quan tâm nhiều và cũng luôn lôi cuốn được sự quan tâm của cả nông trường và cả nhiều nơi. Có nhiều kỹ sư, nhiều kỹ thuật viên và cũng là nơi bộc lộ chiều hướng thảm hại rõ rệt hơn. Còn các đội khác là khuôn mẫu đi sau, là sự sao chép của mô hình đó mà ra.

    Từ nông trường bộ đến đội 15 không xa, chỉ dăm cây số, dọc đường là những khu nhà ở của tập thể của cán bộ, công viên chức. Chỉ có gần đến lô HA1 thì có hệ thống cho thiết bị cơ khí, gần đó có trạm sửa chữa cơ khí. Buổi chiều đó để lại cho em 1 ấn tượng khá mạnh nên em nhớ. Người con trai cao to như nằm úp trên cái xe đua Sport thủng thẳng đi trước em độ vài mét. Em cứ giữ khoảng cách đó mà đi dạo với Lân. Hai bên đường là hai hàng phượng vĩ trồng xen với những cây dừa đã trên hai mươi năm, tay phượng vĩ vươn dài, buông rũ xuống như khép tán, đường nhựa mới rải năm ngoái đẹp ko thua phố Lý Thường Kiệt nhiều phượng vĩ nhất của Hà Nội.

    Em không gợi chuyện. ko, nhất định ko hỏi chuyện trước. "Ðối với tôi, đâu phải là 1 sự chờ mong, là 1 dịp may khi anh rủ đi dạo, dù rằng người rủ đang là niềm ham mê của phần lớn cô gái ở nông trường bộ". Lân nghe đâu cũng linh cảm được cái thiếu nhã ý của người đồng hành nên anh ta vẫn lặng im. Thật là 1 cuộc đi dạo có một không hai, nhưng em vui lòng chịu đựng vì cái điều này lôi cuốn sự tò mò của em: anh chàng này sẽ làm gì, sẽ cần gì đến mình hiện nay và sắp tới?

    Trước đây, cái năm thứ 1 cây cam bắt đầu giảm sản lượng vì sương muối, cậu em về Bộ họp trò chuyện gì đấy rồi có mấy ông chuyên gia theo về. Ngay trong đêm mùa đông, mù và sương đặc quánh lại, xe con vẫn lao đi lao về đưa các ông ấy về các đội, cứ hai tuần lấy 1 cặp số liệu đầy rồi về Bộ, tưởng có những biện pháp mới được ứng dụng, nhưng rồi mất hút không có 1 tín hiệu phản hồi nào. Cây cam vẫn tiếp tục làm cho người ấy khổ sở. Phải đánh giá đúng mà nói cậu em đã đổ nhiệt huyết của đời mình cho cây cam. Cụ vẫn tiếp tục mời những cán bộ giỏi về nông trường, không tiếc một cái gì cho những cuộc nghiên cứu như thế. Năm nào cũng có một đoàn, vài đoàn. ko khác trong nhà đang có người bệnh nặng, ai mách đâu thì tìm đến đấy, tây y, đông y, may ra gặp thầy gặp thuốc. Nhưng vẫn ko gặp. Lân về nông trường không hề là thuộc loại cán bộ công nghệ, những chuyên gia cây trồng được cậu em mời. Lân là một kỹ sư trồng trọt giỏi, em được biết như thế, nhưng là một kỹ sư đang "ngồi chơi xơi nước" ở Bộ rồi được điều về. Trước đây nghe nói Lân có một công trình gì đó ở nông trường Thầu Ðâu nhưng bỏ dở, khi đã yêu nhau em có hỏi nhưng Lân bảo vì nông trường đó không muốn chi vốn...


    xem doc truyen hay nhat
     
     

Chia sẻ trang này

thông báo rao vặt Đồng Nai thông báo rao vặt Đồng Nai