F8Bet

Em rồi cũng ra đi

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi toilakien7984, 10/6/16.

  1. toilakien7984

    toilakien7984 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    19/4/16
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Tôi vốn không phải là 1 người có sở muốn đọc sách. tuy nhiên vì một cô gái mà tôi đã tự tập cho mình lề thói đó. Dần dần nó thấm vào máu tôi, và rồi tôi cũng có cho mình một cuốn sách ưa chuộng. Tôi đọc cuốn sách ấy cũng lâu rồi, khi tôi và em còn đang bên nhau, đọc sách và luận bàn như những nhà cảm văn thực thụ.

    Cuốn sách ấy có một lão già bô bô, ta gọi là lão Mômun nhanh nhảu, với một con hươu to lớn quái dạng, ta gọi là Mẹ Hươu Sừng, và một con tàu chỉ nhìn thấy được ở phía xa xa nơi chân mây 1 cách đầy bất lực, ta gọi là Con Tàu Trắng. À và những con người man rợ nữa. Bọn người dã man này mới chặt đầu con mẹ Hươu Sừng giết mổ ăn, cười hô hố, gào thét, uống rượu say bí tỉ. Còn thằng bé kia thì đớn đau, kinh sợ, tuyệt vọng, phát rồ phát dại, bước ra sông, nhảy tõm xuống, rồi bơi ra biển, ta gọi là chết trôi.

    tuy nhiên tôi không định bàn dông dài về cái chuyện tình rau muống biển đậm chất Nga Xô ấy. Tôi chỉ là một sự liên hệ về những sự kiện gần đây thôi. Rồi nghĩ rằng ồ nếu mà ta viết lại cuốn Con Tàu Trắng ấy thì ta sẽ viết thế nào cho nó hợp thời.

    Thế là em cũng ra đi. người ấy nói em tự vẫn...

    >>Xem thêm truyện ngắn về cuộc đời rất ý nghĩa

    nhưng nghĩ cũng lạ, chừng ấy tuổi mà đã hiểu thắt 1 sợi dây đúng cách để treo cổ rồi. Cái thời buổi bọn mình đang sống đây, cái thời đại mà mọi và người vẫn hay bô bô là hạnh phúc nhất nhì thế giới này, nói về cái chết và tìm đến cái chết sao mà không khó quá thế? 1 đứa bé hiểu uống một lần mười mấy viên thuốc ngủ. 1 đứa bé nhảy từ trên sân thượng. Hồi nhỏ tôi làm quái gì biết những thức ấy, tôi mặc quần mà còn quên kéo phẹc mơ tuya hoài hoài, thế còn bữa nào nhớ kéo thì kẹp ngay vào chim và gân cổ chửi thằng cha thợ may không tận tụy với nghề bên Phú Đa. 1 đứa bé biết rạch tay... Tôi nhớ lần đầu tiên nghe nói có người bị đánh chết trong trụ sở công an phường, tôi và bạn bè tôi, chúng tôi đã ngẩn người và căm giận thế nào. Tôi nhớ lần thứ nhất đọc tin ông lão làm đắm đò, chết mười tám học sinh, bạn tôi đã khóc như thế nào. tuy nhiên rồi lại thêm 1 người chết, lại thêm 1 con đò đắm, một người nữa chết, một chiếc du thuyền đắm, một người nữa lại chết, cái dân tộc ngàn năm ngái ngủ của bọn mình chết nhiều hơn mức cần phải có, nhiều tới mức khiến cho cái chết trở nên một thứ gì đó rất bình thường. Đắm đò thì nhằm nhè gì, khi hiện nay đến cây cầu treo chuyên sử dụng để đưa ma cũng đòi sập, và người ấy phải chui vào bao bố để qua sông? Cái chết có là gì, khi ngay đến cái sống cũng đã thành ra 1 sự rất vô lí? một con người chết đi hiện tại cùng lắm cũng chỉ trở thành chủ đề bàn tán bên li cà phê được một tí, rồi thôi. Chú bé mười hai tuổi hiểu treo cổ của tôi, nếu có li cà phê ngon ngon thì người ấy sẽ nhắc đến em một tí rồi thôi. Em đâu phải ca sĩ hát hay đến nỗi phát chứng tắc ống đái, cũng chẳng hề diễn viên đóng hay đến độ ung thư dái. Em đâu có một thời oai hùng để ria mép đóng phim đánh bạc và đến cuối đời nợ tầm tã các khoản, ngồi ngoác mõm chửi con cháu vô ơn. Em không đi vòng quanh thế giới với bảy trăm đô và 1 cái ống đồng đúng thiệt là đồng. Em chưa có râu quai nón, hậu quả nhãn tiền là em kém đẹp trai. thế giới ko lên cơn nứng vì em. Nái xề ko lên cơn nứng vì em. Em chẳng hề phẫu thuật cho cái mặt giống Lý Hùng, tuy nhiên em cũng chẳng giúp tiệm quan hệ toy Núi Lửa trước nhà tăng doanh số được bịch nào. Em chỉ là 1 người bình thường như bao nhiêu người khác. Chẳng ai buồn để tâm đến thời khắc em vùng vẫy ọ ọ dưới đầu sợi dây, hay lúc em đớn đau co giật trên giường, hay lúc em loi ngoi ục ục giữa dòng nước, hay lúc mới đầu em đập mạnh xuống nền đá, vỡ tóe ra bao nhiêu là óc và máu. Có chăng chẳng qua chỉ là một ý nghĩ vu vơ, rằng đúng lúc ấy ko hiểu nó có nuối tiếc gì cuộc sống hay ko nhỉ, người chết có linh hồn ko nhỉ, bác ơi sống khôn thác thiêng hẵng độ trì cho thế giới đi lên bác nhỉ. Tại vì chẳng ai biết trước khi chết người ấy nghĩ gì, thích nghe câu hò Nghệ Tĩnh hay câu hát khựa, nên chi việc ấy kể ra cũng đáng để cho báo Quân Đội Nhân Dân tò mò.

    >>Đọc truyện tình yêu dành cho tuổi mới lớn

    Có lần tôi nói rằng dân tộc ta là 1 thứ dân tộc mọi rợ. Bạn tôi, một người tình nước có lí tưởng, ko chịu, bảo như thế là vơ đũa cả nắm, độc đoán, là nâng cao quan điểm, và đủ thứ là hầm bà lằng khác. À vâng thì hẳn nhiên, chẳng hề ai cũng mọi rợ. Bạn không mọi rợ, ba mẹ tôi ko mọi rợ, chẳng có lí nào cả một dân tộc lại mọi rợ được. Mệnh đề sai hợp lý từ mức độ căn bản. Đúng rồi, thưa bạn, có ai muốn nhận mình mọi rợ đâu? cơ mà, 1 dân tộc để một đứa bé chết tức tưởi chỉ vì bị nghi ăn trộm mấy triệu đồng, ko phải là 1 dân tộc mọi rợ sao? 1 dân tộc có bao nhiêu trẻ sơ sinh chết oan uổng không biết vì lẽ gì, rồi một mụ đàn bà mặt mũi cay nghiệt có cái nốt ruồi bên mép lên báo lên đài nói những điều phủi tay kinh tởm, nghe mà chỉ muốn mọc thêm 1 cái chân nữa để có thể vừa đá giò lái vừa song phi, chẳng hề là một dân tộc mọi rợ sao? một dân tộc giấu giếm bao nhiêu là sự thật và hèn nhát ko dám nói lên sự thật, để những người trẻ tuổi hết lớp này đến lớp khác thành ra ngu si, dốt nát, bị lừa dối, bị tẩy não, bị đầu độc, bị xỏ mũi dắt đi như 1 thứ trâu bò, thành ra dửng dưng, ích kỉ, tàn ác, lại không phải là 1 dân tộc mọi rợ ư? Bạn còn thích mọi rợ như thế nào nữa? Tôi đọc báo, thấy bảo có một cô giáo tự tử ở Trà Vinh – người ấy nói cô đốt ngón tay học sinh, cô không hiểu làm thế nào để kêu oan, nên cô viết lá thư nói rằng "Cô yêu các em" rồi uống thuốc trừ sâu mà chết. Báo cũng nói có một vụ nổ ở Phú Thọ, nổ pháo bông rợp trời – tức thị cùng thứ pháo mà con rùa ghẻ vẫn thường ngoi lên vừa ăn xác mèo chết vừa vỗ tay mừng ngàn năm Thăng Long – người ấy kinh hoảng quá, ko biết nấp vào đâu cho phải phép, nên hai mươi mấy người chết. Lại có cả một đám tang, bà con họ hàng đang hăng hái đưa tang thì nghe tiếng nổ, quáng quàng bỏ chạy hết, vứt chiếc quan tài của người bất hạnh nằm chỏng chơ. Thế là quan tài thế hệ mới, quan tài nằm trên đất, lộ thiên, chứ ko phải nằm dưới. Như lời bài hát Ngụ ngôn mùa đông từ mấy mươi năm về trước, khi còn chiến tranh ấy. Mà ko, ngay cả trong chiến tranh dường như người ta cũng chết ít hơn bây giờ. vậy mà có ông bộ trưởng lên nói rằng chỉ cần cho ổng quyền tư lệnh. 1 ông giọng vừa trầm vừa hùng nguyện rằng cả dân tộc sẽ noi gương đồng chí, vừa nói ổng vừa vuốt mái tóc bạc láng mướt như sợi cước. Ông nữa rằng nhờ huấn luyện tốt nên mới được như thế, rằng trận đánh trong đồn năm uýnh 1 dập cả vỏ não ấy đẹp tới mức có thể giao vào sách giáo khoa. Bạn còn muốn mọi rợ như thế nào nữa?

    Thì đây:

    Người chết ở đây

    Hai mươi sáu tuổi

    Bị bắn

    Đạn xuyên qua đầu

    Họ và tên: Phan Văn Tế

    Lý do: ăn cắp bỏ chạy

    Kêu ko đứng lại.

    Mấy chục năm trước Trần Vàng Sao đã viết vậy. Mấy chục năm sau, họ vẫn còn đốt người vì tội lấy cắp chó. Tôi đã thấy hình chụp xác người chết cháy đen thui, co quắp, xung quanh là cả một làng đứng lao nhao, dưới bức ảnh cũng là 1 lũ nhao nhao bảo "Đáng kiếp! Tệ hơn chó! Chết ko ai tiếc! Thà tao ăn cứt chó! Thôi về ăn thịt chó!" Sự ngu xuẩn và tàn bạo còn tệ hại hơn cảnh dân Trung Quốc chen chúc nhau xem 1 người Trung Quốc bị quân Nhật chặt đầu thị uy. Cả một làng giết người, mà ko ai có tội, và không ai luận tội. Lỗ Tấn có sống dậy nhìn xuống đất An Nam chắc cũng bò ra cười mà rằng tao tưởng dân tao là vừa hèn vừa ác vừa ngu đệ nhất rồi.

    Đây:

    Nguyễn Thị Lùn

    34 tuổi

    Lê Văn E 13 tuổi

    Lê Thị muốn 10 tuổi

    Lê Văn Thuộc 6 tuổi

    Lê Thị Lý 2 tuổi

    Uống thuốc tự sát ở trong bếp

    ko kể có mấy củ khoai cả hà còn nóng để trong cái rá không có vành

    Trong giấy để lại có viết

    Cực quá sống không nổi

    Mẹ con tôi phải chết.

    >>Những mảu truyện hay về cuộc sống

    Thì hôm trước có ba mẹ con nhà kia buộc tay nhau nhảy xuống hồ Phú Ninh mà chết. Hôm trước nữa cũng có ba má con nhà nọ tự quấn chăn, tẩm xăng đốt mà chết. Cực quá sống không nổi. Báo chí nói: "Đời sống khó khăn" và chứng dẫn bằng một con mụ cởi truồng bên con ngựa, đồng thời chú thích: "Ngựa ở bên tay trái Anh chị," giống như thần Kim Quy bảo "Giặc ở sau mông ông thì có." đời sống quả là vò não bứt tai. Bạn nhớ chứ, năm trước ông Bộ trưởng bộ Tài chính phát biểu rằng "Vợ tôi đi chợ về cũng kêu lắm" và trên trang Lá Cải tôi có bình rằng "Vợ em cũng thế anh ạ! Thật là mệt mỏi với mấy mụ vợ! cho nên ta nói, chuyện quốc gia đại sự mà dính tới vợ con là ko xong rồi..." Thế và vợ ổng kêu gì đến giờ tôi vẫn chưa rõ, mà cũng chẳng biết đã ngừng kêu chưa, tuy nhiên e rằng bả không kêu như 1 người sắp chết đâu. Những người như ổng với bà vợ ổng sống dai vô cùng, và sung sướng vô cùng bạn ơi. Chỉ có thứ dân như bố của chúng ta là bị ung thư tử cung, hoặc được tiêm vắc xin co bóp tử cung cho đến chết mà thôi.

    thật ra thì ở khúc cuối Con Tàu Trắng, trong cơn manh động sùi bọt mép Aitmatov có đế thêm rằng: giờ này tôi chỉ có thể nói một điều: Em đã gạt bỏ cái mà tâm hồn trẻ thơ của em không chịu chấp nhận. Đấy là niềm an ủi của tôi. Em đã sống như 1 tia chớp, loé lên một lần rồi tắt lịm. nhưng những tia chớp do bầu trời làm toé ra. Mà bầu trời thì vĩnh cửu. Đó cũng là niềm an ủi của tôi. Nghe mới ngầu làm sao. Bầu trời vĩnh cửu, thật an ủi làm sao. Tiếc là tôi chẳng có được niềm an ủi ấy. Quê tôi lại vừa có bão. Họ lại vừa xả lũ, lần này đúng quy trình, nên chi cuốn trôi nhiều trâu bò, nhà cửa, ruộng vườn. Chính quyền nhân dịp bão lụt, tăng ngay cước 3G, đồng thời tung quân ra diễu tập chống biểu tình, quân ấy mặc đồ đen thui, thét ái ố nhăng cuội, và diệu võ giương oai ném khí cụ lung tung beng. Cùng lúc đó tôi nhận được tin nhắn rằng ở đây, nghĩa là ở Việt Nam, người ta vẫn chết mỗi ngày. Ở đây người vẫn chết mỗi ngày. Thế thì tôi lấy đếch đâu ra cái niềm động viên cao siêu ấy.
     
    hoca.2009rao thích bài này.
  2. hoca.2009rao

    hoca.2009rao Thành viên

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    bỏ thì bỏ thôi còn vương vấn chi nựa. hết duyên có cố níu cụng không được đâu bạn. truyện ngắn đọc xong thấy giới trẻ cứ bi lụy sao á. có phải tình yêu là nhất đâu. bạn không hợp viết truyện tình yêu. đọc truyện tình yêu của bạn đọc xong chỉ muốn nhảy lầu thui
     

Chia sẻ trang này