F8Bet

hãy để quá khứ ngủ yên và dành trọn cho tương lai

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi chuotmta1994, 13/6/16.

  1. chuotmta1994

    chuotmta1994 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    4/4/16
    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    bữa nay lại là thứ bảy, một ngày thường nhật như bao ngày thứ bảy khác, mà ko hiểu sao Veronica lại cảm thấy trong tim mình dâng trào 1 cảm xúc kì quái. Cô ngồi đờ đẫn trên bậc thềm trước nhà, không làm gì cả, chỉ là tâm hồn cô giờ này không còn thuộc về thể xác của cô nữa. hình như nó đã bị những cơn gió của buổi chiều thu cuốn đi rất xa rồi, tới 1 nơi mà ở đó, cô đã đánh mất đi một hạnh phúc thật đẹp. Chiếc cửa ra vào màu trắng, bậc thềm màu trắng, bồn hoa cũng màu trắng, những bông hoa thì đủ màu và nổi bật nhất vẫn là cái màu vàng đỏ vừa đặc sắc vừa trầm tĩnh u bi quan của những chiếc lá sắp lìa cành, nó ko sắc sảo lắm, mà cũng đủ thơ mộng để lay chuyển những kỷ niệm đang ùa về trong cô. Nhặt chiếc là quà vừa quầy quậy rơi xuống thềm, cô đột nhiên nghĩ:

    truyện ngắn

    truyện hay

    đọc truyện tình yêu





    Nhanh thật, vậy là đã 8 năm rồi, kể từ ngày mà anh ra đi…”

    Rất tự nhiên, giọt nước mắt cứ lăn dài trên má cô, như thể nó đã nằm chờ sẵn ở khóe mi từ lúc nào, chỉ còn đợi cơ hội và rơi xuống nhưng thôi. Trên tay cô, vẫn là kỷ vật thân thuộc ấy, nhưng mà có lẽ lúc này đây, cô ko còn tâm cảnh nào để dùng nó nữa- cây kèn Harmonica, đó là thứ rốt cục nhưng mà anh để lại cho cô…

    Veronica nhớ mãi những năm tháng ấy, đó là khi cô còn học cấp 3 tại ngôi trường St. Croix thuộc bang Minnesota (Mỹ). Cô không đẹp, nhưng ở Veronica luôn toát lên một sức hút kỳ lạ, rất nhẹ nhõm và trong trắng. Đó là lời nhận xét nhưng một đôi người bạn của bác mẹ dành cho cô. Còn hầu như những cô gái khác cùng trường, đều dành cho cô một lời nhận xét khá tiêu cực: chẳng có gì vượt trội. Cô khá bé so với các cô gái cùng lứa, 1m60- chiều cao khá khiêm tốn dành cho một nữ sinh cấp 3 như cô. nhưng mà bù lại, Veronica sở hữu 1 nước da rất đẹp, trắng trong sáng, với đôi mắt xanh sâu thẳm, nhìn cô như 1 thiên thần vậy.

    Thế nhưng, có thể nói rằng, những năm đầu cấp 3, mọi chuyện thật tồi tệ với cô.

    - mọi việc trở thành thật ngu xuẩn, tại sao mình lại ra nông nỗi này chứ…

    Cô thường, nhưng mà ko phải là luôn luôn tự bạch với mình câu nói ấy. thực ra mọi việc sẽ không quá tệ ví như Scott ko sinh ra trong cuộc sống cô. Anh ta là 1 chàng trai rất nổi bật, từ “rất” có lẽ là ko quá đối với 1 chàng hot boy như Scott. quanh đó anh, không khi nào thiếu vắng hình dáng của những đóa hồng với những bộ cánh đặc sắc và…thiếu vải. Scott không chỉ là niềm ước mơ của các cô gái trong trường, bởi vì những đứa đàn ông khác cũng ko ít người phải ganh tị với anh ta. Anh ta vốn quá nức danh, còn cô, chỉ là 1 bông hoa bé xíu trong cái vườn hoa đầy màu dung nhan ấy thôi. Cô khác họ, cô không bám theo Scott, và càng không khi nào muốn chuyện trò với con người ấy. nhưng mà hình như ông trời đang muốn đùa giỡn với Veronica bé xíu, bố mẹ của Scott, lại là bạn thân của bố mẹ cô.

    Bốp…bốp…bốp…

    - Rất tuyệt, em thổi hay lắm đấy, cô bé ạ…

    Tiếng kèn harmonica của Veronica bị ngắt ngang vì 1 giọng nói lạ. Cô sững sờ trước lời khen ấy, ánh mắt cô dại đi đến đáng thương và việc 1 người con trai ko quen biết sinh ra trong nhà càng khiến cô cảm thấy hơi lo sợ. Tim cô lúc này loạn nhịp đến lạ, cứ như 1 bạn dạng nhạc nhưng mà trong đó các nốt nhạc chẳng phải nhịp nhàng với nhau. Thật khó tính, mà dù sao, việc nhưng Veronica cần làm lúc này là không nên cứ tĩnh mịch và nhìn chằm chằm vào người đại trượng phu ấy

    - Anh là …?

    - Chào em, anh là Scott, Scott William. Người đại trượng phu thu hút nhất nước Mỹ…

    Có vẻ như đó là 1 lời giới thiệu khá tự tín, nó khiến cho Veronica thấy khó tính. Đôi mày cô chau lại ra rõ, cô nhìn anh ta 1 cách đáng ghét. Cô toàn bộ nhận ra cái tên ấy, nó sinh ra bên tai cô mỗi ngày và dĩ nhiên là từ mồm của các cô gái mến mộ anh ta. Đôi môi màu hồng mơ của cô lúc này thật đáng yêu, cứ run run như thể đang rất hoảng loạn, nhưng thực ra là cô không biết mình có nên đáp lại lời giới thiệu ấy ko. Scott William, một cái tên không hề xa lạ với cô

    - mà...nhưng…tại sao anh lại có mặt ở nhà tôi.?

    Cô mở đầu sốt ruột, cô đã nghe tên cũng như thấy mặt anh ta ở trường mỗi ngày, mà không bao giờ, cự li của cô và anh ta đầy đủ lúc này, thậm chí, là cô càng ko nghĩ hay mong rằng anh ta sẽ là một trong những kí ức khó quên của cô. nhưng chẳng thể phủ nhận rằng ở khoảng cách như thế này, anh ta cũng khá đẹp, hấp dẫn và… rất men. Sống mũi cao gắn liền với đôi chân mày đậm tạo cho anh chàng một vẻ đẹp rất kì bí khi cười. Đối với cô, thân hình anh ta thật cao bự, rất nhanh 1 dòng nghĩ suy khá là khôi hài thoáng qua trong đầu cô: “Chắc hẳn mình sẽ rất bình an khi được Scott bảo vệ, mình nghĩ vậy.” bất chợt, cô mỉm cười mà dung tích của bờ môi xòe ra hoàn toản để không bị Scott nhìn thấy, sau đó cô đã kịp điều chỉnh lại đúng nguyên trạng của nó. Trong trí tưởng của cô, anh ta là 1 người thích nổi loàn, gây sự chú ý, và là một ngôi sao đích thực của St. Croix về nhiều lĩnh vực, nghe đâu chính bản thân anh ta cũng nhận ra điều đó. nhưng mà, có 1 chi tiết rất bé, nó chỉ sinh ra trong vài giây thôi, đôi mắt anh ta rất đẹp, sâu lắng và…thoáng bi tráng. Cô như bị đôi mắt ấy huyễn hoặc, cũng may là tiếng gọi của mẹ đã kéo cô về với thực tại:

    - Veronica, con đang làm gì ngoài vườn vậy? Có thể vào đây một chút được không?

    - Vâng, con nghe rồi, con vào ngay đây ạ!

    nhưng mà rõ ràng là thắc bận bịu của cô vẫn chưa được giải đáp. Cô nhìn Scott 1 vẻ vừa oán thù trách vừa cầu khẩn rằng anh ta hãy nói cho cô biết. chừng như anh ta biết là cô đang nghĩ gì, anh ta đáp lại, rất gọn nhẹ, chỉ là một niềm vui đầy vẻ tự tin và ra hiệu như muốn nhắc nhở cô :

    - Vào nhà đi, nếu em không muốn bị mẹ mắng.

    - Veronica, vào đây con, đây là bác Thomas, ba mẹ đã từng nói với con, bác bỏ là một người bạn rất thân của ba khi còn làm mướn nhân ở LA.

    Có vẻ như, lời giới thiệu của mẹ đã giúp cô đoán ra được phần nào cái lí vì nhưng mà nhân loại căm ghét kia sinh ra ở nhà cô.

    - Cháu chào chưng ạ, cháu là Veronica, rất vui được biết bác.

    - Chào cô nhóc, cháu dễ thương hơn những gì bác bỏ trông đợi đấy, đây là con trai bác bỏ, Scott, chừng như nhì đứa đã làm quen với nhau rồi?

    - Vâng, cháu…

    - Veronica và con đều học tại St. Croix ạ, tiếng kèn của Veronica rất hay, rất hay.

    - rất hấp dẫn á? tại vì sao anh ta lại nhấn mạnh cái cụm từ đó? Và lại còn nhìn mình với cái đôi mắt đầy hàm ý kia, thật nhố nhăng - cô thầm nghĩ.

    Cô ko nghĩ mình sẽ nói thêm bất cứ điều gì nữa, cô sợ mình sẽ nổi giận với cái kiểu tự tin, phách lối của anh ta, suốt buổi tối ấy, cô gái bé chỉ có thể im re, đáp lại các câu hỏi bằng những cái gật đầu hoặc những từ khôn cùng gọn nhẹ “Vâng ạ”, “Con biết rồi”, hoặc cười một cách đầy miễn cưỡng. Cô tự hỏi sao các câu chuyện đều xoay quanh cô hoặc Scott, cô và anh ta đâu có thân. Đó thật sự là một ngày tồi tệ đối với cô…

    - Anh sẽ đeo đuổi em.

    - Vớ vẩn.

    - Em cứ chờ xem, anh tin chắc, sẽ có ngày anh lấy được trái tim em.

    Nghe như thể là một lời thách thức, nó khiến cô tức giận, thật sự giận dữ, hình dung, cô thấy hơi kinh rợn và mạo hiểm, bởi cô biết chắc rằng dính đến Scott, thì thường không có gì tươi đẹp. Lời anh ta nói, chắc như đinh đóng cột, và cô thấy khinh khỉnh điều đó.


    [​IMG]




    - Chào buổi sáng, cô bé của tôi.

    1 giọng nói khá là thân thuộc xâm nhập vào dòng suy nghĩ đang vẩn vơ của cô.

    Cô quay ngoắt lại, quả tình là nó ko khá hơn những gì cô dự đoán: “Lại là Scott William” - cô thầm nghĩ

    - sorry, anh nói gì, tôi nghe ko rõ lắm – cô hỏi như đâm chọt.

    - Anh nói là chào em, cô bé của anh.

    - Của anh? – cô nhấn mạnh câu hỏi ấy.

    - Từ bao giờ vậy, làm ơn tránh ra dùm, tôi cần một chút không khí để thở - cô bực bõ đáp.

    quả tình mỗi ngày trôi qua với cô lúc này khá là ngột ngạt khi cứ phải tiếp xúc với người mình không thích và nhận từ những người kế bên ánh mắt tìm hiểu, ganh tị hoặc thậm chí là đáng ghét..

    - Phải rồi, do người đó là Scott William, ngôi sao của St. Croix, anh ta đúng là nỗi ám ảnh mà – cô tự vấn một cách thuyệt vọng.

    Từ cái hôm chạm chán anh ta ở nhà, cô luôn có cảm xúc bất an như thể mình đang bị theo dõi, à không nói đúng hơn là nó giống cái cảm giác của một người dân lương thiện bị một tên tội nhân khuấy rối. Anh ta theo sát cô mọi lúc có thể.

    - Chết tiệt, hắn ta đang làm cái trò gì thế này – cô rủa thầm.

    Vài ngày sau đó là một chuỗi các trò cưa cẩm ngớ ngẩn của Scott: những bó hoa hồng bất thần trong hộc tủ, những lúc anh ta hét toáng lên và gọi tên cô giữa trường, những tấm thiệp tỏ tình treo lơ lửng trước cửa nhà cô mỗi ngày, hay tệ hơn cả là anh ta không khác gì một fan hâm mộ sôi nổi của cô những khi cô cất tiếng kèn harmonica…Tất cả khiến cho Veronica muốn nổ tung lên vì mệt mỏi, nếu là người khác, thì có nhẽ những điều đó sẽ làm cô hạnh phúc biết bao, mà với một người như Scott thì... “Thật là 1 kẻ điên rồ, lạy chúa tôi” – cô tự than thở với chính mình và thắc bận rộn không biết sắp đến anh ta sẽ làm trò gì nữa...
     
     

Chia sẻ trang này