F8Bet

hẹn hò đi rồi ta yêu nhau

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi chuotmta1994, 12/6/16.

  1. chuotmta1994

    chuotmta1994 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    4/4/16
    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Tôi chưa bao giờ ham thích và tin yêu vào những cuộc chạm chán, giữa một người nam nhi, và 1 người con gái qua lời kể ko thực thà của 1 người thứ ba. Tôi nghĩ người ấy chỉ có thể yêu, qua những tình cảnh và điều kiện nhất quyết, tiếp xúc nhiều và đủ hiểu về nhau. Chỉ qua những câu chuyện thoáng chốc tại quán café hay vài nơi hò hẹn, vậy thì ta yêu điều gì? Yêu những chốc lát có 1 người kề bên? Thật chẳng giống người ta nói về tình yêu là việc yêu dấu toàn bộ mọi điều của một người nào đó.

    truyện ngắn

    truyện hay

    đọc truyện tình yêu



    tháng năm nhẹ nhàng hơn sau những cơn nắng gắt, bỏng rát và nóng ran đầu hè. Sáng khẽ khàng vài tia nắng mỏng, mây xám ngắt, lẳng yên. Tôi nhốt mình trong mớ công việc part- time, để bớt xôn xang, nghĩ ngợi về một đôi điều, giả dụ bè lũ, thay đổi, mai sau hay một công việc định hình như đa số sinh viên sẵn sàng ra trường. Đó là 1 khoảng trống, chơi vơi và bất an.

    Trận cãi vã giữa đêm với cô bạn thân làm tôi khóc sưng mắt, và lại khóc mỗi lúc thư thả, tủi thân và thất vọng. thuyệt vọng cũng do quá chờ đợi, hy vọng có người hiểu mình, hiểu thấu hết tim ran cật ruột, nhưng chẳng biết, đến bản thân mình, nhiều khi còn chẳng làm nổi việc ấy.

    Anh làm quen không vồn vã, vồ vập, ko quan hoài thái quá. Tin nhắn buổi trưa không đi kèm: "Em ăn cơm chưa?” hay vài câu đại loại như thế. Tin nhắn buổi tối chỉ vẻn vẹn có tứ chữ: “Chúc em ngủ ngon". Và hết. không toàn diện, cân đối theo giờ, ko reply lập tức, ko hỏi han, không gì hết, hoàn toàn hờ hững. có lẽ sự đặc biệt và dửng dưng ấy lại khiến tôi mày mò. Cộng thêm mớ bộn bề trong tâm cảnh, tôi mặc một chiếc áo màu xanh dương, chân váy vàng ươm màu nắng, nhẹ nhàng bới mái tóc ngang vai phía sau thành 1 túm gọn gàng, vài lọn tóc mai lưa thưa bên tai hết sức quyến rũ, thêm một tẹo son môi và mỉm cười đến gặp anh.

    một cái hứa ko có đủ sự tin yêu, 1 cái hẹn không chờ đợi, không hình dung, ko gì hết. Chỉ để lấp đầy 1 buổi tối trống vắng và chênh vênh. cho nên tôi hoàn toàn, thực sự là hoàn toàn dễ chịu, ko xộn xạo một tí hoảng loạn hay ngượng ngùng. Cắn hướng dương, uống sữa chua, mỉm cười, hỏi một đôi câu, lắng tai và cứ thế. Tôi có cảm giác rất lạ về anh ấy, nó khiến tôi không làm chủ được việc mình đang làm. Và điều dại khờ nhất nhưng mà tôi biết mình đã làm ngày hôm ấy, là ngồi thẳng, nhìn sâu vào ánh mắt người đối diện, điều mà tôi hãn hữu khi làm với bất kỳ ai. Giấc mơ đêm đó, và vài đêm sau nữa, là ánh mắt biết cười, một đôi mắt sâu và nhiều hàm ý. Tôi thực sự đã nghĩ, rằng lúc đó, anh ấy muốn hôn tôi.

    cảm xúc khôn cùng thoải mái và dễ chịu. Tôi kì vọng nhiều hơn 1 tin nhắn chúc ngủ ngon khi trở về. mà vẫn với thái độ bàng quan như thế, dù rằng lúc gặp mặt, anh háo hức, anh khen ngợi, anh vui lòng và dễ thương. nhưng mà đa số chỉ dừng lại ở đó. Tôi giữ nguyên đắm say niềm kiêu hãnh của 1 cô gái, không sms trước cho một chàng trai muốn làm quen với mình, dù chốc chốc lại ngó dế yêu chờ đợi một tin nhắn từ anh. Tôi ko biết mình đang suy nghĩ cái gì trong đầu, tôi biết bao nhiêu điều để yêu được con người ấy? tại sao lại nhớ và đợi mong một cái mess, một cuộc gọi? vì sao lại đặt anh vào vai người thứ nhì khôn cùng quan trọng trong những cuộc hẹn tình yêu tự bản thân vẽ ra xối xả? Tôi biết mình khôn cùng bất thường với hàng đống nghĩ suy và hình dung, mà tôi ko ngăn nổi, cũng ko muốn ngăn, bởi điều đáng nhớ tiếc nhất chính là ko biết trái tim mình cảm thấy điều gì.

    [​IMG]

    Cuộc hẹn hò hôm đó, được gói gọn và ngừng trong những giấc mơ. Mỗi lần trở mình tỉnh, lại cười mình, rồi vươn tay với con cánh cam mềm nhũn, ru mình vào những giấc ngủ thật ngon. có lẽ là 1 cơn mưa chuếnh choáng. Cơn mưa hốt nhiên, của mùa hạ xôn xang. Cơn mưa rào trong những cơn nắng hạn ngột ngạt.
    Có ai đó đã nói với tôi rằng, người ấy cố định sẽ chạm chán nhau ít nhất 2 lần trong đời. nhưng mà thế giới thì tròn quay, quay đầu đi chẳng biết sẽ chạm mặt ai, ngoảnh đầu lại chẳng biết còn ai bên mình.

    Tết thiếu nhi, tôi dắt cậu cháu bé ra khu phố liên hoan, hai dì cháu dắt tay nhau vừa đi vừa hát. Tôi cười vang, cảm xúc như mình cũng chỉ bé bỏng bằng từng ấy. Giao cậu nhóc tinh nghịch cho bà trông, tôi quay về nhà, tiếp tục hoàn thiện cho ngừng vài cái deadline. Khi môi vẫn dở cười bởi hành động đáng yêu của cậu cháu thì mắt đã sững sờ trước gương mặt xuất hiện nhiều lần trong những giấc mơ. cảm xúc bất ngờ và ngạt thở, thấy anh ấy đang đứng 1 góc, nhìn tôi sâu lắm. Anh ấy chìa túi kem: “Chào em, chúc mừng mùng 1 tháng sáu."

    Và sau đó anh ấy lại biến mất. ko reply tin nhắn cảm ơn của tôi, cũng chẳng hỏi han và giao thông thêm gì hết. Tôi có cảm giác mình phát điên với anh chàng này. Anh ấy quá tự tín hay cũng là tuýp ẩm ương như tôi có nhẽ. Còn tôi vẫn tiếp tục giữ nguyên say đắm niềm kiêu hãnh của mình, ngang bướng ko nhắn tin, không gọi điện trước.

    Cứ mỗi lần tôi chuẩn bị xếp anh vào một góc gọn ghẽ, mỗi lần tôi đủ tỉnh ngủ nhưng mà suy nghĩ rằng cảm giác rung động với anh ấy, chỉ là 1 cơn say nhẹ, sử dụng cái đầu nhưng nghĩ cho bằng được rằng chúng tôi chẳng hiểu gì về nhau, đương nhiên cảm tình sẽ chẳng có gì đặc biệt… Cứ mỗi lần như thế, anh ấy lại xuất hiện, bất thần. Khi thì ngẫu nhiên ngang qua Nguyễn Xí: “Anh cũng vừa mua sách xong, quyển này mua tặng cho em “, khi thì gửi xe cùng bãi trong rạp chiếu phim với 1 bó hồng… xoành xoạch bặt tăm ngay sau đó, ko lý vì.

    đến lần thứ năm như thế thì tôi mất hết kiên nhẫn, cảm xúc mình giống 1 trò chơi mà sự ngờ ngạc của mình khêu gợi cho người ấy hứng thú. Tôi quyết định lần đến, nếu lại “bất ngờ” chạm mặt đi kèm 1 món tiến thưởng, tôi sẽ giữ lại rồi chính trực hỏi cho ra. Tôi quyết tâm lắm, nghĩ toàn diện cả kịch bản, tự đặt ra tình huống và vô cùng thỏa mãn với màn dàn dựng của mình. nhưng kế hoạch của tôi vẫn thường hay đổ bể vào phút chót. Anh hứa gặp tôi, ở một quán café nhỏ nằm tắt thở mình nơi cuối ngõ. Cầu thang sắt uốn loanh quanh dẫn lên tầng hai, một nơi đẹp tinh khôi với bức tranh sơn dầu đơn nhan sắc, chiếc bàn gỗ khoét 1 ngăn bé, giấu những hạt café phơi khô dưới lớp kính để khi một ai đó như tôi phát xuất hiện, lại tìm hiểu và ham thích hỏi người phục vụ:” Hạt café thật hả anh?” Bao nhiêu dàn dựng và quyết tâm phanh phui những cuộc chạm chán bất thần có dàn xếp của anh, bị vùi trong mớ câu chuyện thú vị mà anh liên tiếp gợi mở cho tôi. Và tôi, lại một lần nữa dại khờ, nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Ngay khi tôi bắt đầu nhìn thẳng rất sâu vào đôi mắt ấy, mọi việc như dừng lại và im lặng. Anh ngừng cười, ngừng nói, vươn nhẹ người về phía tôi và điều tôi nghĩ trong lần hẹn hò trước, đã thực thụ xảy ra. 1 nụ hôn đậm mùi café sữa, nhẹ nhưng rất sâu... một nụ hôn vào lần hẹn hò và gặp gỡ thứ hai? 1 nụ hôn khi nhưng cô gái còn chưa kịp hiểu anh ấy là ai, anh ấy thế nào? 1 nụ hôn phớt trên bờ môi. 1 nụ hôn chuếnh choáng, rất say.

    Bạn có tin vào các câu chuyện cổ tích không? Mỗi tối trước khi đi ngủ, năm tôi từ ba tới năm tuổi, mẹ lại đọc truyện cho tôi nghe, câu chuyện về hoàng tử, về công chúa, về tình yêu và những điều thần kì của cuộc đời. Tôi biết rằng 22 tuổi, quá lớn cho một niềm tin trẻ em tới thế, mà tôi vẫn tin, bằng 1 cách nào đó…

    Em mặc chiếc váy trắng bong khôi ôm ấp gọn khuôn người tròn trịa, mỉm cười nhẹ nhàng trong đám cưới cô bạn thân. Tôi đã bất ngờ vì ngày em mười lăm, một cô bé ngốc nghếch, giản dị, ngăm đen, giờ đã béo bằng ngần ấy. Em đổi thay nhiều, duy có cách nói chuyện, vẫn giữ nét nhẹ nhàng và khôi hài trên môi, lôi cuốn tôi như những lần truyện trò trước. Tôi lặng lẽ quan sát em, bỗng nhiên nhận ra, nếu tôi cũng như cậu bạn mặc chiếc sơ mi kẻ caro kia, chờn vờn và vồn vập quan hoài em, chắc chắn điều tôi chiếm được, cũng là sự lảng tránh và xa cách. Tôi thích cô nhóc này từ ngày em làm liên đội trưởng, còn tôi là anh đảm nhiệm đoàn, mà em là 1 cô nhóc, tôi muốn giữ vẹn nguyên nét ngây thơ và dễ thương của em, trong mối quan hệ hai người. Bảy năm rồi, khi gặp mặt lại, tôi đã đích thực say em. Tôi đã cố gạt em ra khỏi cảm giác nhung nhớ, nhưng mà tôi chẳng thể ngăn mình thấy mừng vui khi bất thần nhìn thấy em trên phố, không ngăn được mình lang thang thăm dò facebook em từ xưa đến nay rồi ngớ ngẩn ngồi chờ ở những nơi biết kiên cố em sẽ tới. Vậy nên tôi quyết định mình mình cần 1 chiến dịch hoàn hảo để cưa cho đổ cô gái Bảo Bình thông minh của mình…

    nhì lần hẹn hò, bốn tiếng trò chuyện, 1 nụ hôn, tôi cảm giác, rất giống 1 tình yêu, kiên cố ko phải một cơn say nắng. bởi tôi thấy mình bình yên, thấy mình cười và tự nhiên ở bên anh ấy, thấy cảm xúc quen thuộc và gần gũi, cảm giác có người đã hiểu mình, rất sâu và từ rất lâu rất lạ. Có điều, thời gian thế hệ là câu trả lời chuẩn xác nhất cho mọi chuyện, nhất là khi, câu chuyện cũng chỉ vừa mở màn chưa được bao nhiêu lâu.
     
     

Chia sẻ trang này