F8Bet

I'm over you

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi toilakien7984, 13/6/16.

  1. toilakien7984

    toilakien7984 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    19/4/16
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Khi còn yêu một người, dẫu có vò não bứt tai trắc trở như thế nào ta cũng vượt qua. tuy nhiên khi hết yêu 1 người, dù có níu kéo, dù quá khứ có đẹp đẽ như thế nào, thì sớm hay muộn, cũng chẳng có ai đủ sức giữ chúng ta ở lại. chúng ta, ai cũng ít nhiều có lần bị tổn thương tới mức chẳng thể thứ tha, dẫu cho phương pháp, nỗi đau đớn mà bọn mình nhận được chẳng giống nhau, tuy nhiên đều có chung kết cục. quan yếu là chúng ta có đủ quả cảm vượt qua hay không thôi.

    >>truyện ngắn ý nghĩa về cuộc sống

    Ta chẳng nói với người rằng ta yêu người. Ta chẳng bao giờ màu mẽ phô trương thứ cảm tình đấy. Ta giản dị và câm lặng. Như 1 con cún luôn vẫy đuôi khi thấy chủ về, ta ngoan ngoãn và kiên nhẫn chờ đợi ai đó trở về. Ta không đòi hòi, hay xác thực ta hiểu vị trí của mình ở đâu nên ko dám đòi hỏi, ko đề nghị cũng không van nài. Ta im lặng yêu và ngóng trông được yêu. Ta run rẩy đón nhận thứ cảm tình đó mà ko lúc nào thôi lo sợ. cảm giác mất đi cái gì đó vốn dĩ đã ko thuộc về mình có khi còn đớn đau hơn cái gì vốn đã là của mình. Thứ đã là của mình thì ít ra trong đời từng một lần ta có cảm xúc được sở hữu, cướp đoạt nó. Còn những thứ ngoài kia, của ai đó mà vô tình ta nắm phải tới 1 ngày ta vẫn phải buông tay, để trả ai đó về đúng chỗ của họ.

    >>đọc truyện tình yêu cực kì lãng mạn

    Ta chưa bao giờ là gì của người, cũng chưa bao giờ được gọi tên cho thành 1 danh phận, chưa bao giờ có một thứ tình cảm được xác định rõ ràng. Yêu mà không nói, thích mà không bao giờ thốt nên lời. Cứ như 2 người luôn tự ngầm biết với nhau, ngầm mặc định nhìn thấu nghĩ suy của nhau. Ta lặng thầm phục tùng cái ý muốn của người ấy như một lề thói đến khó bỏ. Dù thói quen ấy đâu hẳn đã tươi đẹp gì. Ta ngóng trông điện thoại mỗi đêm vậy mà khi cả tháng mới có một cuộc điện thoại đột nhiên. Nhận được một tin nhắn vu vơ từ nơi xa xăm nào đó tuy nhiên đủ để nuôi sống cảm giác hạnh phúc trong ta ngày lại ngày. biết là sẽ không đi về đâu nhưng ta cứ lao vào, biết là dại khờ nhưng ta lại không thể dứt bỏ. Ta sợ buông tay hay đúng hơn là ko thích buông tay cũng như ta sợ mất đi một bờ vai hờ.

    >>truyện hay dành cho tuổi mới lớn

    Để đến lúc buông tay rồi, ta mới hụt hẫng rời xa người, ta biết dựa vào đâu?

    một cái hôn rất sâu, 1 cái ôm thật chặt, 1 cái cầm tay xuyên suốt mọi cung đường, 1 cuộc gặp chớp nhoáng. Đấy là tất cả lúc ta là Nhân tình. Khi thời gian cứ cô đặc lại và chảy tràn ly thứ ta còn sau mỗi đêm là nỗi nhớ tưởng như hóa điên lên được. Nỗi nhớ bị bao vây bằng sự câm lặng, ta không thể chia sẻ với ai. Nhớ và thương, yêu và giận, nhưng những lúc ấy ta không thể như những cô gái khác, những cặp đôi khác vồ vập lấy điện thoại mà than thở, mà hờn giận hay khóc lóc sầu thương. Ta phải học cách tự bản thân vượt qua nỗi đau đớn. Ta hiểu người không thể là cột mốc để ta bám chặt cho nên ta sống lặng thầm và tự gặm nhấm những trải nghiệm ta vấp phải khi tập bơi giữa dòng đời. vậy mà ta vẫn nuôi hy vọng vào cái điểm tựa vô hình, ko có thật ấy. Để rồi khi gạt nước mắt quyết định buông tay mối quan hệ chưa được gọi thành tên mới thảng thốt nhận ra ta đau quá nhiều.

    Mất bao nhiêu lâu và mất bao nhiêu để quên một người. Làm sao ta có thể hiểu được. tuy nhiên 1 mối quan hệ nên chấm dứt khi nó tới giới hạn đủ. Gặp nhau đủ lâu, yêu nhau đủ sâu, cảm xúc đủ vỡ òa thì hãy ra đi nếu biết đó chẳng phải là người đàn ông thuộc về mình. Làm tình nhân, hẵng buông tay khi ta còn ở thế chủ động. Để với người dù có đi tuy nhiên sẽ còn trân trọng nhau.
     

Chia sẻ trang này