F8Bet

Lấy nhông

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 15/6/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    cuộc đời của chúng mình vốn ko thuận tiện có được. do vậy khi có được nó hãy trân trọng những ngày nhưng mà mình đang sống đây. Mỗi ngày phù hợp đều là những ngày cho ta những thưởng thức . bất cứ thứ gì ta học được đều ko phải tự nhiên mà có. bởi thế hãy tôn trọng những gì mình đang có và cố gắng đạt được điều mình muốn có. Đừng bao giờ để cuộc đời này của chúng mình trở thành vô nghĩa cả. hãy sống và làm việc hết mình. xem tiếp nhiều truyện haytại đây

    Trả tiền xe xong, ngài ấp ủ cái gói bọc giấy xanh, chằng dây hồng, thoăn thoắt đến buồng khách, qua buồng ăn, ngó vào nhà tắm, rồi xuống bếp: su hào, cải bắp, bong bóng, nấm mực, còn bừa bãi, ngổn ngang cả trên phản làm cơm. ngài ngơ ngác hỏi:

    - bếp! bà đâu?

    anh bếp ngơ ngác, thưa:

    - bẩm, bà ở nhà ngoài.

    ngài càng ngơ ngác:

    - không mà!

    rồi ngài tìm lượt nữa: nhà tắm, buồng ăn, buồng khách. ngài gọi to:

    - mợ đâu nhỉ?

    chẳng thấy hậu phi đâu, ngài sực nghĩ ra. ngài chạy lên gác, bật đèn lên. thì quả nhiên bà nằm trên giường, đắp chăn kín đáo mít.

    mừng húm, ngài đặt cái gói lên bàn, lại gần, ngồi cạnh vợ, lật chăn ra, tỏ ý ngạc nhiên:

    - kìa, tôi tưởng mợ buôn bán hoàn thành rồi. dậy đi, mau!

    bà mở mắt lim dim, kéo chăn đắp lại, uể oải nói:

    - tôi nhức đầu quá, mà cơm cúng ở nhà cũng chưa sắp sửa được gì cả.

    - ko cần. dậy mặc áo quần, kẻo không kịp.

    nói đoạn, ngài lật cả tấm chăn ra. bà thê thiếp thì cố co lại:

    - thôi, tôi nhức đầu như bị búa xẻ, và chóng mặt lắm.

    ngài cười khanh khách, kéo hiền thê ngồi dậy:

    - ồ, vờ mãi! mặt mũi thế này nhưng mà bảo rằng nhức đầu. mau đi, kẻo lỡ.

    rồi chẳng hay cảm bởi vì dung nhan hay muốn giở khoa nịnh đầm, ngài ấp ôm lưng hậu phi, hít vào cổ. mà bà hất ra, và lại cố nằm xuống, dằn dỗi:

    - tôi chịu thôi.

    ngài trợn mắt, kinh ngạc:

    - chết, việc cần, không nói thế được. thu xếp xong đâu vào đấy rồi. mợ đừng phụ công tôi.

    rồi ngọt ngào, ngài đập vào vai hiền thê, trỏ cái gói:

    - này, tân thời, đẹp đáo để. dậy nhưng mà xem.

    bà vừa kéo chăn toan trùm đầu, vừa nói:

    - Điều khác thì tôi xin chiều ý cậu ngay.

    ngài co phắt chăn, cuộn lại, ấp ôm quẳng sang giường bên kia, hềnh hệch cái miệng, cười:

    - mợ chỉ ngại rét chứ gì? có rét quái đâu! ở ngoài đường cũng ấm áp lắm.

    có thể bạn sẽ thích đọc truyện tình yêu


    bà ôm ấp đầu:

    - ở nhà công việc còn bề bề ra, cậu không biết à? cơm cúng đã làm được tí nào đâu.

    ngài dỗ dành:

    - không cần! chả cúng ngày nay thì tám giờ, chín giờ, mười giờ đêm, lúc nào mợ về hãy hay. nhưng mà chẳng có thì tôi cứ trầu nước mời các cụ về cũng được, chứ đã làm sao? mai năm mới, hãy cỗ bàn bày đặt.

    nói đoạn, ngài dựng bà xã dậy, cầm hai cánh tay, kéo ra cạnh giường, rồi ngoèo chân, xếp lại hai chiếc guốc cho ngay ngắn. bà quằn quại, ngả người để co lại, cau có, giằng tay ra. mà thấy sức yếu quá, nên tự nhiên, bà bật ra tiếng khóc.

    Đó là lúc chẳng nên đùa.

    bởi vậy ngài trợn mắt, nghiêm túc hỏi:

    - ơ hay, mợ không đi thực à?

    bà vẫn ấp ủ mặt, nức nở:

    - cậu còn phải hỏi hay sao?

    - nhưng tôi đã hẹn với người ấy rồi kia mà!

    - kệ thây cậu. ai bảo?

    - à, mợ khó bảo nhỉ! nào có nhọc nhằn gì việc ấy. tôi quành năm làm lụng nặng nhọc, mỗi ngày vùi đầu vào công tác hàng bảy tám giờ đồng đại dương. nếu tôi quản công, thì liệu cả gia đình này có được sung túc không? mợ ko biết nghĩ.

    - tôi hiểu cả. cậu ko cần nói nhiều. mà cậu đừng bắt tôi thế.

    buông phứt cung phi ra, ngài ngầu ngầu nhìn thật nghiêm chỉnh:

    - thế mợ muốn để cho người ta cho tôi là đồ gì?

    bà chắp hai tay, vái lấy vái để:

    - tôi lạy cậu, tôi van cậu, cậu đừng ép tôi. tôi là hậu phi cậu...

    - à, tôi là phi tần cậu! là vợ nhưng mà chồng bảo ko nghe. luân lý để đâu? giáo dục để đâu?

    bà lại ấp ủ mặt, thổn thức. ngài móc túi, coi đồng hồ.

    - thôi, dậy buôn bán nhưng đi, còn có ngót một giờ nữa thôi.

    - ngót 1 phút tôi cũng chịu.

    nghiêm nét mặt, ngài dẽ dàng, giảng:

    - mợ phải hiểu, tôi ko muốn tôi phải ép mợ. tôi muốn mợ vui mừng nhưng mà đi. tôi giảng nghĩa trong từng ấy ngày, tôi tưởng mợ đã nghe hiểu. thế này thì cáu thật!

    bà nằm lả xuống giường, ấp ôm đầu. ngài nhìn 1 lát, bỗng hất hàm, hỏi:

    - mợ có đi hay ko thì mợ bảo?

    - tôi cắn rơm cắn cỏ tôi lạy cậu, cậu tha cho tôi. cậu đừng làm tôi nhục.

    ngài nhăn mặt, rồi phệ tiếng:

    - có đi hay không?

    bà cũng nhăn mặt:

    - khổ quá, tôi lạy cậu.

    ngài gắt:

    - có đi hay ko. mợ giải đáp một tiếng. không van lạy gì cả! có hay không?

    bà ko đáp, nức nở khóc. ngài nắm chặt bàn tay, đấm mạnh xuống phản:

    - nói!

    nhưng chẳng được nghe ý kiến phi tần, ngài xung tiết, chạy tới bận bịu áo, vớ cái ba toong, khuỳnh tay đứng trước giường, rồi giơ ngọn gậy vào mặt phi tần, hỏi:

    - có hay không? 1 tiếng!

    vừa sùi sụt, bà vừa đáp:

    - không!

    cần quyết liệt hơn, ngài giơ gậy:

    - thật mợ không đi à?

    - không!

    - à, bướng! tao không dọa đâu nhé. Để rồi mồng tư tết, nó nhổ vào mặt tao ấy à! cứng cổ này! khó bảo này!

    thế là chiếc gậy tích cực, cứ từ trên cao giáng xuống. bà rú lên, rồi giơ tay ra đỡ, sấn lại chồng, cố níu lấy cánh tay rắn như sắt. mà loáng 1 cái, ngọn gậy giơ lên thật cao, quật mạnh xuống, chạm phải thành giường, gẫy cắc ra làm đôi. một mẩu quay lông lốc như chong chóng, bắn lên gần trần, rồi rơi xuống ván gác.

    Đó là một cảnh dữ dội.

    - tôi van cậu, để nội trong ba ngày tết hôm nào tôi đi cũng được.

    biết là sự làm tới bao giờ cũng hay hơn, ngài lắc đầu, co giật phắt cung phi xuống. bà vấp ngã ngồi trên hai chiếc guốc lúc ấy ngổn ngang.

    - phải đi ngay! tao ko hoãn 1 phút! Đồ thân lừa chỉ ưa nặng.

    bà cau có, khóc:

    - Để tới mai, mồng 1 tết, tôi đi vậy, ngày nay tôi còn phải làm cơm cúng.

    - Đã bảo không cần mà. người ấy đi trước tết, chứ ai để tới tết rồi mới đi! Đứng ngay dậy!

    ngài giật phắt cái cột màn. thì thình lình:

    - ối hàng phố ơi!

    bà vừa kêu, vừa túm lấy chồng, thở ỳ ạch.

    nhưng mà khỏe như con vâm, đưa khuỷu ra, ngài gạt vợ té lăn, và nắm chặt lấy nhì cổ tay. bà quằn quại, song yếu quá. bà sử dụng nhì cẳng để cưỡng. nhưng mà cả cái sức nặng của tấm thân lực lưỡng đè trên ngực bà, bà phải cố cựa cạy để thở. thế mà ngài tát. ngài tát dồn năm sáu cái, và hỏi tội:

    - mày có đi hay không?

    bà tăm tối mặt mày, hổn hển thách:

    - Đây, cậu cứ đánh chết tôi đi.

    tức thì, những quả thụi kinh hoàng vào mặt, vào ngực và vào khuông, làm bà kêu thất thanh. nhưng mà chớ thây, ngài vẫn hỏi có 1 tội:

    - mày có đi hay không?

    bà kêu phụ thân, kêu mẹ, kêu cả trời nữa. mà ai thưa? giả thử bác mẹ hay cả trời nữa có đứng đấy thực, cũng đố dám vào nhưng mà gỡ.

    +
    + +

    việc gì cũng vậy, đánh đau thì phải chừa. do vậy chẳng mấy chốc, bà kêu cuống quýt:

    - vâng! vâng! tôi lạy cậu! tôi xin đi.

    ngài hung hăng, lôi phắt phi tần dậy, lầm lầm nhìn.

    bà ngồi lả, chống tay đằng sau, đầu tóc rũ rợi, thở.

    - nếu mày định đi thật, thì đi nhưng mà lau mặt.

    sợ quá, bà chắp nhị tay vái cuống queo:

    - vâng, vâng, tôi xin đi.

    - Đi ngay!

    - vâng, vâng! tôi lạy cậu.

    nói hoàn thành, bà lê đến ngồi ở ghế.

    ngài nhìn ra hiên, chạy lấy chiếc khăn mặt, đưa vợ:

    - Đây, lau mặt đi! áo quần, phấn son có sẵn cả rồi, còn gian khổ gì nữa.

    Đoạn ngài vớ cái bọc, cởi dây, mở giấy ra trước mặt bà và nói:

    - không biết tao hết hơi nói người ta thế hệ cho mượn những thứ này à? mau, chậm trễ rồi.

    bà khóc sướt mướt, cầm cái lược, giũ mái tóc ra và vừa suýt trâm, vừa chải. ngài vẫn còn hung hăng:

    - rẽ như lối chị tham ấy.

    giật nảy mình, bà vội chải, vội rẽ, vội uốn éo cho làn tóc lật lên, cong xuống cho thật nền, rồi vừa lau nước mắt, bà vừa lấy các thứ ở bọc để xoa phấn trắng, tấn công phấn hồng, và kẻ môi son cho thắm.

    Trong khi ấy, ngài đứng coi, mỗi chốc lại giở đồng đại dương ra xem và giục.

    make up hoàn thành, bà thở dài, cố gượng gập đau để đứng dậy, lấy cái quần xa tanh trắng và cái áo nhung màu may kiểu mới vẫn còn gấp ngắn gọn trên bàn. bà vận những thứ ấy vào, rồi bôi đẫm nước hoa.

    tới hiện tại, dưới ánh đèn điện sáng trắng, bà vì thế một bông hồng nõn nà, thơm tho, khêu gợi.

    mà vẫn trừng trừng nhìn thê thiếp, ngài gắt:

    - tươi tỉnh lên thì người ta mới cảm, chứ khó đăm đăm thế kia, thì nó tống cổ về!

    rồi ngài xuống gác. bà đi theo. ngài gói ít nhật trình cũ, buộc dây chú ý, rồi đưa bà.

    - cầm cái này nhưng đi cho người ấy khỏi ngờ.

    và vẫn nghiêm chỉnh, ngài đe:

    - hễ nói láo tao nhưng trốn vào đâu thì đừng ăn cái tết này thôi!

    bà nghiến răng, thở dài, ko đáp.

    ngài nhiếc:

    - cái giống thiếu nữ lâu nay vẫn thế kia! lúc tới thì đừng có lù lù đằng cổng trước, nghe chưa? nhưng khi nào ông ấy cho về mới được về. tao nhưng mà thấy ông ấy tỏ ý ko chấp nhận thì chớ chết!

    nước mắt chạy quanh, bà bước chân ra gần đến cửa, quay lại, rít lên, nói:

    - vô kể cách lễ tết nhưng mà cậu phải làm tôi nhục nhã như thế này!

    ngài trợn mắt:

    - câm ngay! làm gì nhưng mà bô bô cái mồm lên thế. Đồ ngu như lợn. cái gì thì mua được, chứ cái này mua được à?

    rồi ngài đứng nhìn chiếc xe kéo hiền thê đi qua đời, mới trở lại, ra phết yên ổn lòng. ngài yên ổn lòng bởi vì không hề thẹn với lương tâm nhưng mà kiên cố rằng sẽ được ông ấy khen là hàm ơn và đàng hoàng.

    xem thêm nhiều truyện ngắnhay
     

Chia sẻ trang này