F8Bet

Mẹ là tất cả

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi toilakien7984, 7/6/16.

  1. toilakien7984

    toilakien7984 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    19/4/16
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    bọn mình, những đứa con trai, Con gái, dù lớn khôn tới đâu, ra ngoài đời, dù có trưởng thành tới đâu, mưu mô tới cỡ nào thì cuối cùng, khi trở về nhà, đứng trước mẹ, thì chúng ta vẫn chỉ là cậu nhóc, cô nhóc. Đối mặt với bao vò não bứt tai cạm bẫy của xã hội, có mấy người chịu ngồi nghe ta than vãn mà ko trách mắng 1 lời, chỉ vỗ về an ủi, cổ vũ ta bước tiếp khi chân ta đã mỏi, gối ta đã chùn...Gặp gỡ bao người, quen không ít bạn, kết ko ít bè, tuy nhiên chung quy lại, chỉ có mẹ và cha mới là người ấy cần nhất.

    hôm nay là 1 ngày tồi tệ.

    Vừa từ shop về, tôi ấp ôm luôn ipad và nằm bẹp xuống giường. Chốc chốc lại check inbox xem anh có nhắn gì cho mình không. 1 giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua... hờ, không có gì cả. Tôi quyết định đi đánh răng, rửa mặt và tắm gội. Chuông điện thoại reo, tôi xối nước ào ào rồi hớt hải chạy vào phòng vơ lấy cái điện thoại. Là mẹ gọi. Tôi hỏi mẹ rằng có chuyện gì ko, mẹ nói "chỉ là nhớ Con gái nên mẹ gọi"; "con đang làm gì?", "buổi thứ 1 gia sư lớp mới thế nào?", "cửa hàng có đông khách không?", "chị quản lý có quý con không?", "chuyện tình cảm thì sao?"...

    Ôi, sao mẹ phiền quá vậy, mẹ gọi tôi nói chỉ là nhớ tôi nên gọi mà mẹ còn tra hỏi thêm nhiều thứ khác nữa. Tôi đang rất mỏi mệt và chỉ nói "con vẫn vậy, vẫn bình thường ạ." Mẹ lặng im một hồi, rồi nói tiếp "vậy con có chuyện gì muốn kể với mẹ không?", "không ạ, ở nhà có nóng không mẹ, em Long thi cấp Ba sao rồi hả mẹ?".

    >>đọc truyện tình yêu cực lãng mạn

    [​IMG]



    Tôi biết, tôi đang cáu bẳn với mẹ vô cớ, và cả lạnh nhạt quá đáng nữa. Tôi cố hết sức bình tĩnh, lấy giọng "dạo này con buồn quá mẹ ạ, con nhớ nhà lắm". 1 lần nữa, đầu dây bên kia lại lặng im. Mẹ bảo tôi nhớ thì về, trên đó mãi làm gì, nắng nôi cho khổ ra. Chỉ có mẹ là thương tôi, ngay cả khi tôi có sử dụng những thái độ cực – đáng – trách, chỉ có mẹ, có mẹ là người độc nhất chịu đựng được, bình tĩnh được.

    Tôi chợt nhận ra ko biết tự bao giờ, mẹ con tôi lại ko "khắc khẩu" với nhau như trước nữa, mà mẹ và tôi ngày một hòa hợp với nhau. Mẹ hỏi han và căn dặn tôi không ngừng, vậy mà đã có lúc tôi để máy điện thoại sang một bên, kệ xác mẹ nói gì thì nói, tôi quả là đứa con chẳng ra gì, tôi chẳng hề xứng đáng với những yêu thương và hy sinh của mẹ.

    >>Đọc truyện hay dành cho tuổi mới lớn

    [​IMG]



    Hai mẹ con tôi có tính cách trái ngược nhau: mẹ kỹ càng, cầu toàn, còn tôi thì cẩu thả, lộn xộn; mẹ tinh tế, còn tôi thì vô tư (vô tội). Tôi thương mẹ tuy nhiên lại luôn cư xử theo cái cách khiến mẹ phải đau lòng, còn mẹ, mẹ để ý đến những bữa ăn của tôi, để ý đến từng cái áo, cái quần bị bục chỉ hay quá rộng, hoặc chật, cả việc tóc tai tôi ra sao, mặt tôi dạo này có vì stress hay chậm kỳ mà nổi mụn hay không... vì bà thương tôi. đôi khi tôi thấy mình vô tâm và có lỗi lắm, vì tôi chỉ chú ý đến cảm giác và hạnh phúc của bản thân tôi.

    Tôi hững hờ chuyện gia đình mà mẹ kể, tôi ko đứng về phía mẹ khi ba mẹ có chút quan điểm bất đồng, tôi lúc nào cũng ương ngạnh làm theo ý mình và nói toàn bộ những gì – lẽ - ra – tôi – chỉ - nên – cất – giữ - trong – lòng, thậm chí là những thứ đáng ra cũng không nên nghĩ. Vậy đấy, cho đến khi tôi đẩy mọi việc đi quá xa, tôi khiến mẹ buồn và tự thân tôi tất nhiên cũng chẳng thư thái gì.

    >>Truyện ngắn ý nghĩa về tình cảm gia đình

    [​IMG]



    Tôi cảm thấy đau, rất đau khi người tình và tôi giận hờn nhau, tôi bỏ cái cá nhân của mình, bỏ cả sĩ diện để xin lỗi anh ấy(ngay cả khi tôi không thật sự thấy mình sai), còn mẹ, lời xin lỗi của tôi trở thành xa xỉ "thôi được rồi, là mẹ đúng, con sai". Tôi không khi nào tâm phục khẩu phục với những gì hai mẹ con tôi tranh luận. Và vậy đấy, tôi lại làm mẹ đau. Và tôi biết cái nỗi đau của mẹ nó gấp triệu, gấp vạn lần việc tôi cảm thấy mình bị thương tổn. Tôi lúc nào cũng chỉ biết than thở, buồn phiền với mẹ, mà chẳng mấy khi hỏi "mẹ có sao không?", "mẹ đã làm đúng rồi mà", "mẹ đừng buồn nữa nhé mẹ"... Mẹ phiền lắm, mẹ yêu thương con nhiều đến mức phát phiền. Mẹ phàn nàn con nhiều đến mức phát phiền. Mẹ nhắc nhở con nhiều đến mức phát phiền... Hơn thế nữa, mẹ can dự vào cảm xúc và tình cảm của con đến phát phiền...

    [​IMG]

    Mẹ là vậy, mẹ rất phiền, tuy nhiên con yêu mẹ.

    Xin mẹ hẵng cứ luôn phiền con như vậy, vì nếu mẹ im lặng, thì con hiểu, đối với mẹ, con chẳng phải là Con gái cưng của mẹ nữa rồi. Cảm ơn mẹ vì đã luôn chỉ cho con thấy rằng chỉ có gia đình mình mới thật sự vì mình mà làm mọi việc, còn những người bên cạnh, suy cho cùng, cũng chỉ là yêu bản thân họ, yêu cảm giác mà mình mang lại cho họ. Cảm ơn mẹ vì mẹ đã chỉ cho con cách để yêu thương 1 người, đó là tha thứ, là kiên nhẫn và bỏ đi lòng tự tôn của mình, tuy nhiên không bao giờ vứt bỏ sự tự trọng... Cảm ơn mẹ, vì suốt hơn hai mươi năm qua đã cùng ba và ông bà giáo dục con thật tốt, đã luôn đùm bọc con, và sẵn sàng dang tay đón con, chờ đợi con bất kỳ khi nào.
     
  2. tieucat

    tieucat Thành viên

    Tham gia ngày:
    16/5/16
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Mình cũng yêu mẹ nhất luôn vì mẹ thương mình nhất. thể loại truyện ngắn về gia đình mình luôn thích đọc. giản dị mà ấm áp. Truyện hay lắm bạn, cố gắng phát huy hơn nữa nhé
     

Chia sẻ trang này