F8Bet

Tiếp "quê nghèo ăn tết nghèo"

Thảo luận trong 'Rao vặt tổng hợp - Chợ linh tinh' bắt đầu bởi hoangthu2703, 7/6/16.

  1. hoangthu2703

    hoangthu2703 Thành viên xây dựng 4rum

    Tham gia ngày:
    9/1/16
    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Tâm hồn con người lúc sinh ra thật đẹp. dần dần nó bị khiến cho xấu đi bởi vì chính xã hội này. con người trong thế giới này luôn bắt buộc tính toán chật vật để giành từng miếng ăn từng tí 1 để có thể sinh tồn. con người từ đó nhưng vươn lên là đen đi và vấy bẩn chính tâm hồn trong trắng khi xuất hiện đó. Hãy đọc mẩu chuyện sau và cũng suy nghĩ nhé. thêm nhiều truyen hay

    Mụ nghẹn lời, khóc như mưa như gió. Mụ khóc 1 lúc lâu, vừa ngẩng lên thì nàng dâu mụ đã đứng ko kể đầu ngõ rít răng gọi thằng cháu mụ:

    - Đi về thằng kia. Bố mày muốn ở ấy sở hữu người ta thì cứ ở. Tao ko phải.

    Người con giai đành lẳng lặng chạy theo đứa bé ra khôi ngõ. Tiếng nàng dâu mụ còn rít róng mãi không tính đường.

    Bữa đấy, mụ 1 lại ra quán uống đủ ba cút rượu. Mụ lao đao về ngõ; mới bước chân vào cửa đã thấy ông nhị út ngồi đợi đó rồi. Như tất cả lần ông sở hữu cả khay đèn tới, ông đang sửa bấc, mụ bèn reo lên:

    - May quá, thày út à. Tui đang buồn, tui đang say. Thày ôi, lại gặp gỡ cố tri, thế thì lại đờn vài khúc nhưng nghe chơi, ca vài câu mà nghe chơi, chớ không gặp thày thì chừ tui đã treo cổ tui lên xà nhà cho rồi kiếp...

    bạn sẽ thích doc truyen tinh yeu


    Thày út chỉ "dạ", lặng đi một khi mới ngậm ngùi:

    - Chết chi cho uổng bà bạn ôi! Đời còn vui lắm bà, nếu cứ được vui mãi như thế này.

    Cả nhị người hút kết thúc chừng mươi điếu thuốc, thày út lên dây đờn, dạo. Mụ 1 hắng giọng, ngồi lên, ánh mắt ướt mờ, nhìn vào ngọn lửa đèn đăm đăm.

    Tết đến rồi. Kẻ giầu sắm tết. dòng dân xóm nghèo của mụ một cũng mở màn bàn về tết và lo tết.

    Nắng hoe hoe ấm chảy trên loại nước cống ngang cửa mụ. những con muỗi ngày, ở mẫu nước cống, bay rỡn nắng, trắng lên như đám bụi.

    Mụ một ngồi sưởi nắng, ấp ủ con chó vào trong lòng.

    Con chó tiến thưởng của mụ, từ đầu chưa ai biết, do mụ đã dắt đi cầm cho 1 mụ chủ cô đầu. Con chó hay bậy, hay cắn khách, đã 1 lần dám chui vào gậm giường Hồng Kông rình tha quần áo của một ông tham tá người yêu mụ chủ cô đầu, mụ chủ đánh nó một trận đau rồi đuổi về sở hữu mụ một.

    Hôm đấy mụ một ngồi thụp xuống, giang cả nhì cánh tay nhỏ ra đón nó, như những khi đón thằng cháu quý được bố dắt đến thăm mình. Mụ cũng đã khóc trên đầu nó, mụ đã ra ngoài ô sắm một mớ xương bò về làm cho tiệc đãi nó, để tỏ chút tình chút nghĩa mang nhau.

    Ngày còn đứa cháu ở bên mụ, đứa cháu vẫn là bạn thân của nó. Chúng chơi, chúng nghịch cộng nhau suốt ngày.

    Ngày mụ ra đi, con chó cũng theo đi. Mụ lại bầu bạn mang nó, để nhìn thấy nó nhưng mà được nhớ tới thằng cháu yêu.

    thế mà nghèo khổ quá, mụ đã cần đem cầm cho mụ chủ cô đầu.

    ngày nay nó lại trở về, mụ trâm vuốt nó, ngồi lầm lì với nó, hò cho nó nghe trong các ngày mưa dầm gió bấc mà cố nhân của mụ, thày hai út, đi đâu xa cách.

    - Bà một ơi, con vàng độ này to quá. Giá được nó mà bó giò hay hầm rựa mận chén tết thì thú quá!

    bác bỏ Năm-răng-bạc đã cười đề cập oang oác như thế đấy. Mụ 1 cũng cười:

    - ừ, tui bán cho anh. Thế đã sở hữu tiền chưa?

    bác Năm-răng-bạc vỗ vào chiếc túi áo xanh đầy dầu máy, cái túi ko sở hữu tiếng xu hào, nhưng bác bỏ lại càng cười lớn hơn rồi đi thẳng.

    - Bà 1 ơi, con vàng độ này sở hữu vẻ khặc khừ lắm nhé. Để cho chúng tôi, sẵn riềng mẻ ở nhà rồi. Chưa mang gì chén tết đây, bà ạ.

    - ừ, tui bán cho chưng. Thế đã có tiền chưa?

    Họ đã có tiền. tức thị họ đã loan báo cho cả xóm biết rằng tết này sẽ thưởng xuân bằng con vàng mụ một. "Con tiến thưởng bự lắm, chả buộc phải gì kiêng kị, nghèo thì bất chấp thiên địa sự, bà con ạ!" Họ góp tiền, kéo tới nhà mụ một.

    Họ cười vang nhà, đặt tiền xuống chiếu. Rồi họ kéo con quà ra. Con quà sợ sệt nằm run nép ở gậm giường. người ta cứ khua nó ra.

    Nó cũng gầm gừ kháng cự, mà bác Năm-răng-bạc đã tấn công trúng 1 búa vào lưng, nó gục ngay xuống bên chân mụ 1.

    Nhìn hai mắt con vàng ướt đầm ngấc lên nhìn lại mình, trong khi người ấy đã buộc dây thừng kéo nó đi xềnh xệch, mụ một đứt ruột, ấp ôm lấy mặt.

    Mụ mường tượng dòng ngày nàng dâu mụ giằng đứa bé xíu cháu yêu khỏi tay mụ, kéo toài tuột đi. ánh mắt đen nhánh của nó cũng ướt sũng đìa như ánh mắt con quà, như ánh mắt mụ.

    - Dào ôi, tôi nhớ con tui, tui thương cháu tui! Tui biết tìm nơi mô chừ!

    *
    * *

    Chiều ba mươi Tết. Gió lạnh. Gió từ đâu reo trên mái ngói. Mụ một bứt rứt như điên, mụ đi vào đầu ngõ, lại trở ra cuối ngõ, mụ ko chào ai, cũng chẳng nhìn ai cả. Đầu gục xuống, lưng mụ còng xuống, trông thảm hại, thực là thảm hại!

    Con quà của mụ cũng đang lồng lộn đòi xong sợi dây thừng ở trong sân nhà bác Năm-răng-bạc, bởi vì chiếc nhà cô đầu bên kia đã đốt 1 bánh pháo cúng tổ chiều ba mươi khiến cho nó sợ.

    những bánh pháo khác tiếp ran lên. Con quà cuống cuồng. Sợi dây bợt dần. Sau cùng đứt hẳn. Con vàng cong đuôi chạy. Nó chạy ra bờ ao, luồn qua những bụi. 1 đứa trẻ, con chưng Năm-răng-bạc thét lên. Dân xóm, đấy là các người nghèo mang phần vào con chó, lúc bấy giờ vừa kịp đi khiến cho về, nghe trẻ thét, đều hò nhau vác gậy đuổi con quà. 1 cuộc náo loạn ghê gớm. không ai thấy bóng con vật xó nào. dòng xóm nghèo dớn dác bởi mỗi nhà mất một nồi kém chất lượng cầy chó thưởng xuân. Họ gượng nhẹ cọ nhau, trách mắng nhau, rằng sao chưng Ba Kim mang cũi nhưng không giam cầm, rằng sao chị cả Ca-bánh- cuốn mang xích sắt lại không chịu bỏ ra: "ừ xích sắt thì nó chạy đằng giời! Xích sắt còn bắt buộc nói..., người còn chịu nữa là giống chó!"

    Ông cả Cao nhắc thế, rồi bảo nhau kéo cả ra nhà mụ một. một người giả vờ chọn guốc để cúi nhòm gậm giường mụ, biết đâu con chó khôn nó chẳng về mang chủ.

    - các bác ôi, con quà nó trốn thì tui xin nộp lại tiền những bác bỏ. Tui cũng định đi vay thêm để lấy cái vé xe lửa về miền trong đi chọn con tui, cháu tui, chúng nó bạc với tui cơ mà tui nhớ chúng nó, tui ko còn chịu được cảnh lẻ loi này nữa. hiện nay tui xin trả lại... Vâng, tui xin trả lại các người...,

    Mụ cúi xuống cho người ấy khỏi thấy rằng mụ khóc, mụ mở hậu sự lấy món tiền giải ra giường.

    nhưng hầu hết người không ai thò tay ra lấy lại tiền. Họ nín yên ổn nhìn mụ nhưng ái ngại.

    1 lúc lâu như thế, bác Năm-răng-bạc thế hệ báo cáo rằng:

    - Cảnh đến thế này thì chúng tôi còn lòng nào lấy lại số tiền mọn nữa. Chúng tôi xin biếu bà, tôi lại xin đa số những ông các bà đây mỗi người thêm 1 tí đưa bà để bà về quê hương, may ra bà sắm thấy mặt con, mặt cháu.

    Ai cũng khen chưng Năm nói bắt buộc. Họ sung sướng vét túi giúp thêm tiền mụ 1, vui lòng ai về nhà nấy.

    chiều hôm mồng một, mụ một đi chào biệt hết cả toàn bộ người trong xóm. Mỗi nhà lì xì mụ 1 chén rượu đầy. Mụ không không đồng ý. Uống vừa vặn vẹo say thì mụ lảo đảo ra phố gọi 1 mẫu xe kéo ra ga, đi chuyến tốc hành.

    Đoàn tầu lao trong bóng tối. Mụ 1 co ro rét và say, gục đầu vào cánh cửa toa.

    Mụ se lòng hình dung con tiến thưởng của mụ bây giờ nơi mô? Con tiến thưởng lang thang, mụ cũng lang thang 1 mình.

    xem tiếp tại truyen ngan
     
    hoca.2009rao thích bài này.
     
  2. hoca.2009rao

    hoca.2009rao Thành viên

    Tham gia ngày:
    1/6/16
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    cũng sắp đến tết rồi mà ở nước ngoài lâu chưa có được về. ở nước ngoài ngày tết nhớ quê hương lắm. huhu. truyện ngắn là mình khóc rồi, không thích truyện hay này.
     

Chia sẻ trang này